Huyền của Ôn Noãn-C3(2)

Chương 3: Chọn ai, manh mối (2)

Liên tục mấy ngày nay Phan Duy Ninh của Ích Chúng đều gửi hoa tới tầng 66 của Thiển Vũ.
Buổi sáng là một bó hoa Bách Hợp lớn, trưa là hoa Thiên Điểu cao nửa người, chiều là hoa Tulip màu xanh, mỗi ngày đều như thế, nhờ cái miệng nhỏ chu ra của mấy cô tiểu thư khu lễ tân tận tình phát thanh, chẳng mấy chốc mọi người trong tòa nhà lớn đều biết, đến ngay cả bác lao công tầng 66 cũng cười mờ ám nhìn Ôn Noãn, ánh mắt dường như có thâm ý khác.
Có ngày nhân viên đưa hoa đến trở về vừa vặn bị Chiếm Nam Huyền nhìn thấy, anh chỉ mỉa mai nhếch miệng, dường như tình hình này đã sớm nằm trong dự tính của anh, không nói gì đi vào văn phòng của mình.
Phan Duy Ninh ra tay tặng hoa vô cùng kiêu ngạo, nhưng ngoại trừ bỏ thiệp vào hoa ra, người chưa từng xuất hiện, ngay cả điện thoại cũng không gọi một cú, điều này làm cho Đinh Tiểu Đại suốt ngày ép hỏi Ôn Noãn cũng không tìm ra nguyên cớ vô cùng ngạc nhiên.
Chỉ có Ôn Noãn thầm than trong lòng, vị Phan phó tổng kia chắc không hiểu, loại người chết bởi tấn công lãng mạn bằng hoa, chỉ có những nữ sinh ngây thơ mới vào đời cõi lòng khao khát tình yêu mới có tác dụng, còn trong mắt bà cô già như cô đây chỉ là một trò đùa nực cười, không hơn.
Lúc nghỉ trưa, thừa dịp Chiếm Nam Huyền không ở Đinh Tiểu Đại lại ôm mì tôm tiếp tục cậy miệng Ôn Noãn.
“Ngất bình thường, như em đây này, cho dù đáy lòng tràn ngập ngưỡng mộ nhưng tự biết phân lượng của mình, cho nên chỉ nhìn từ đằng xa không dám lại gần. Còn ngất tương đối, chính là Trương Đoan Nghiên của bộ phận kế hoạch, nữ sinh khắp thiên hạ có ai không hâm mộ Vương Tử ( một ca sĩ trẻ nổi tiếng ở Đài Loan)? Biết rõ là mộng nhưng vẫn không thể khống chế được mà cuồng dại, nhưng lại không hề có một chút dũng khí nào, cho nên cũng chỉ có thể thầm thương trộm nhớ.”
“Nói đã hay mà còn sâu sắc, thế ngất nặng là thế nào?”
Đinh Tiểu Đại bĩu môi:”Ngất nặng là loại em không thích nhất, ỷ mình có vài phần tư sắc mà dã tâm cao ngất, mơ tưởng có một ngày trèo cao hoặc Kim Ốc Tàng Kiều, cũng không tự đếm xem mình có bao nhiêu phân lượng, chỉ biết si tâm vọng tưởng, Đỗ Tâm Đồng bộ phận kĩ thuật chính là điển hình.”
Ôn Noãn cười:”Chỉ cần Chiếm tổng một ngày chưa lập gia đình, cô ta muốn tham gia cạnh tranh cũng không thể bị chỉ trích nặng nề.”
Đinh Tiểu Đại mắt nhanh như chớp liếc nhìn tứ phía, chắc chắn tầng 66 không còn ai, mới thấp giọng nói:”Chị Ôn, chị đừng nói giúp con mụ ấy, em nói cho chị, mụ ta từng nói xấu chị ở bộ phận kĩ thuật đấy.”
“Ồ.”
Đinh Tiểu Đại vô cùng đắc ý nói một nửa giữ một nửa, chỉ còn chờ Ôn Noãn mở miệng hỏi, ai ngờ cô chỉ “Ồ” một tiếng rồi không nói gì nữa, dường như thích thú bị khoét đi, cô không khỏi có chút thất vọng:”Chị không muốn biết mụ ta đã nói gì sao?”
Ôn Noãn làm bộ trầm tư:”Nói chị không biết xấu hổ?”
Đinh Tiểu Đại cười khúc khích:”Đoán đúng rồi! Mụ ta nói chị chẳng qua là dựa vào mối quan hệ giữa Chiếm tổng và chị gái mới ngồi lên được vị trí này.”
Ôn Noãn cực kì kinh ngạc:”Cô ta lợi hại như vậy? Biết cả mỗi quan hệ của chị chị và Chiếm tổng?”
Đinh Tiểu Đại ngạc nhiên:”Thì ra chị gái chị thực sự quen Chiếm tổng?”
Ôn Noãn nghiêng đầu, có chút oan ức:”Quen là quen, nhưng ngay cả chị cũng không biết chị ấy và Chiếm tổng rốt cuộc có quan hệ gì.”
Đinh Tiểu Đại tức giận vươn tay đánh cô:”Uổng em đối với chị moi tim rút phổi, chị lại trêu em.”
Cô cười khanh khách né tránh, Đinh Tiểu đại càng tức liên tục đánh tới, cô sợ vội vã chạy ra khỏi bàn, kết quả bị truy đuổi chạy loạn khắp tầng 66, vừa trốn vừa cầu xin tha thứ:”Bà cô nhỏ à, chị sai rồi, đại nhân em có phao cứu sinh cỡ lớn có thể chống thuyền.”
Đinh Tiểu Đại thét chói tai:”Cái eo ong 24 tấc vô cùng chuẩn của em chị dám nói là phao cứu sinh, hãy xem đòn mông giáng 18 chưởng của ta đây.”
“Trời ơi! Chị xin em, em trẻ con đừng giận chị ngươi lớn——-Á! Chị sai rồi, em không phải là trẻ con, em là phụ nữ. Em là nữ đại hiệp lãnh đạm tiêu hồn có đòn Như Lai Thần Chưởng sét đánh vô địch thiên hạ, em tha cho chị đi!”
“Không được! Chờ bản hiệp nữ phát xong liên hoàn chưởng cùng cái mông tôn quý rồi nói sau.” Đinh Tiểu Đại hưng phấn máu bốc phừng phừng, bàn tay nóng lòng muốn tỷ thí giơ lên cao, mắt thấy hiểm họa từng bước tiến đến, Ôn Noãn kiên tục hét lên sợ hãi:’Cứu mạng! Mọi người ơi! Tôi không sống được nữa rồi!” Dưới tình thế nguy cấp, cô hoảng sợ không biết đâu mà lần chui tọt vào thang máy mới mở ra.
Chiếm Nam Huyền chỉ thấy bóng dáng xinh đẹp thoáng qua, không kịp suy nghĩ theo bản năng kéo cô bảo vệ trong lồng ngực, đồng thời vội vàng bắt chặt lấy cổ tay không thể thu lại được của Đinh Tiểu Đại.
Đinh Tiểu Đại lập tức kêu thảm thiết:”Đau quá!”
Ôn Noãn lúc này mới phản ứng, hoảng loạn kéo ống tay áo anh:”Nam Huyền, bọn em chỉ đùa thôi.”
Trong nháy mắt anh ngẩn ra, không biết là bởi vì lời của cô hay là vì cách xưng hô của cô đối với anh, bình tĩnh nhìn gương mặt như hoa đào của cô.
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt anh không hề che dấu như thế, giống như lốc xoáy nước sâu, hút lấy cô không hề buông ra như lo lắng, như sợ hãi.
Đứng ở bên cạnh Chiếm Nam Huyền Đỗ Tâm Đồng trong hỗn loạn và khiếp sợ phản ứng đầu tiên, quát chói tai thành tiếng:”Các cô đang làm gì? Đây là công ty không phải khu vui chơi! Muốn đánh muốn ồn ào thì về nhà đi, thật không ra gì!” Khi nói chuyện dường như nảy sinh tâm địa độc ác kéo tay Ôn Noãn lôi ra khỏi lòng Chiếm Nam Huyền.
Ôn Noãn không hề phòng bị nên bị cô ta túm làm cho lảo đảo, Chiếm Nam Huyền nhanh chóng buông Đinh Tiểu Đại ra, giơ tay đỡ lấy cô, nhưng mà cô còn chưa đứng vững đã bị Đinh Tiểu Đại nhanh tay nhanh mắt kéo ra khỏi thang máy.
Đinh Tiểu đại liên tục cúi người trước thang máy:”Thật xin lỗi, Chiếm tổng thật xin lỗi, đều là tại tôi đuổi chị Ôn chạy tới chạy lui nên mới va vào ngài.” Nói xong vội nắm lấy tay Ôn Noãn đang choáng váng hoa đầu chạy đi.
Thấy Ôn Noãn bị kéo đến ngã một cái, anh không tự giác nhíu mày.
Đỗ Tâm Đồng hừ lạnh:”Một kẻ không trên không dưới không biết xấu hổ, một kẻ ôm ấp yêu thương….thảo nào có tặng hoa thôi mà cũng rêu rao như vậy.” Nói đến đây cô ta cố ý dừng lại, người thông minh bình thường nên biết dừng đúng lúc, tất yếu vẫn phải để ý mặt cấp trên mà duy trì chút phong độ và rụt rè.
Chiếm Nam Huyền thản nhiên cười cười, không đáp lại lời của cô ta, anh ở lầu phụ dùng cơm chưa xong trở về, khi chờ thang máy tình cờ gặp Đỗ Tâm Đồng, cô ta cầm tập văn kiện do dự mà kiên quyết đi thẳng về phía anh, nói Quản Dịch không ở đây, cô đối với dự án của Ích Chúng có chỗ không hiểu, hỏi có thể thỉnh giáo anh không, thang máy vừa vặn đến còn không chờ anh trả lời, cô ta không nói gì lập tức tiến vào, một người hỏi một người trả lời thẳng đến tầng 66.
Đẩy cửa lớn văn phòng ra, anh quay đầu hỏi người vẫn nhắm mắt theo đuôi phía sau:”Thư kí Đỗ còn chỗ nào không rõ?”
“A, vâng—“ tâm ý hoảng loạn vội thu lại ánh nhìn chăm chú trên người anh, Đỗ Tâm Đồng vội vàng mở ra tập văn kiện,”Còn chỗ này—-.”
Sau khi quét mắt anh giải thích cho cô ta, Đỗ Tâm Đồng lại tìm thêm mấy chỗ nữa, anh đều giải thích rõ ràng từng cái, cho đến khi cô ta hết lời, rốt cuộc không tìm được cớ tiếp tục ở lại trong văn phòng, cuối cùng đành phải nói:”Cảm ơn Chiếm tổng, hôm nay thực phiền anh rồi, tôi về làm việc trước.”
Chiếm Nam Huyền nhếch miệng:”Không sao, thái độ chăm chỉ học tập làm việc thật đáng khen ngợi, nếu các nhân viên khác đều có đức tính này giống cô, tôi tin chắc Thiển Vũ nhất định sẽ phát triển rất tốt.”
Đỗ Tâm Đồng được khen tươi cười ra mặt:”Chiếm tổng anh quá khen rồi, tôi cũng chỉ là vì muốn làm việc thật tốt, tận lực vì công ty, thể hiện giá trị của Thiển Vũ chúng ta.”
Chiếm Nam Huyền chăm chú nghe:”Ừm, tinh thần rất đáng khen ngợi.” Vừa gật đầu vừa giống như đáng suy nghĩ gì đó, “Nhưng mà lúc nãy tôi thấy ngay cả một tí nguyên lý cơ bản cô cũng không nắm được, xem ra Quản Dịch đã không hướng dẫn tốt cho cô, phải biết rằng bộ phận kĩ thuật không như những ngành khác, kiến thức lý thuyết phải chắc, cậu ta như vậy chẳng những thất trách, mà cũng trói chặt sự phát triển của cô.” Nói xong cầm lấy bút viết nhanh,”Như vậy đi, công ty có kế hoạch bồi dưỡng nhân tài, cô giao lại công việc, đi tham gia ba tháng huấn luyện trước, chờ huấn luyện xong trở về để Bích Tạp sắp xếp công việc phù hợp với sở trường và các ưu thế khác cho cô.”
Tình thế biến đổi quá nhanh, Đỗ Tâm Đồng khó khắn lắm mới hiểu ra, sắc mặt lập tức trắng bệch,”Chiếm tổng, tôi…”
“Đây.” Chiếm Nam Huyền dịu dàng chặn ngang cô ta, đưa tờ ghi chú ra, “Cầm cái này đưa cho Trì Bích Tạp, nói là tôi tự sắp xếp, cố gắng nhiều nhé, tôi tin dựa vào tiinh thần ham học hỏi của cô, sau này nhất định sẽ vì Thiển vụ lập thành tích tốt.” Anh nhìn đồng hồ, “Khi ra ngoài bảo Ôn Noãn vào đây.”
Đỗ Tâm Đồng không thể không đưa tay ra tiếp nhận tờ giấy, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, thấy Chiếm Nam Huyền đã cúi đầu xử lý công việc, hiểu được sự tình đã không còn khả năng cứu vớt, cô ta cũng không dám “hừ”, hai cái đùi giống như bị rút ruột nặng nề lại như không dám lỗ mãng nên đi ra ngoài, tờ giấy trong tay bị móng tay dùng hết sức bình sinh cậy lên.
Cô khổ sở làm việc ba năm rưỡi mới có được vị trí hôm nay, không ngờ thông minh bị thông minh hại, biến khéo thành vụng, bị bắt trở lại thành một người mới cần huấn luyện, cái đó so với trực tiếp rán cô còn khó chịu hơn.
Ngoài cửa Ôn Noãn và Đinh Tiểu Đại đã sớm trở về, Đỗ Tâm Đồng tràn đầy oán giận không chỗ phát tác, nhìn thấy các cô trong mắt dường như muốn phun hỏa, nhưng bởi vì giờ phút này người cô ta e ngại nhất đang ngồi đằng sau cánh cửa, vì thế cũng không dám làm càn quá đáng, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn Ôn Noãn một cái, “Chiếm tổng gọi cô vào.” Loạt xoạt loạt xoạt đi đến trước mặt Đinh Tiểu Đại, ngón tay chỉ đi chỉ lại trên mũi cô, Đỗ Tâm Đồng ép giọng quát:”Thân là nhóc con mà không biết an phận thủ mình! Ở trong văn phòng chạy cái gì mà chạy! Muốn chơi thì cũng phải nhìn địa điểm! Nhìn cái dạng ngu ngốc này của cô——“
“Đỗ tiểu thư.” Ôn Noãn lạnh lùng chen vào, người đã đứng dậy, lưng dựa vào bàn khoanh hai tay trước ngực, con ngươi trầm tĩnh lúc trước không thấy đâu nữa, thần thái lúc đó có đến ba phần giống Chiếm Nam Huyền:”Ở đây cho dù Tiểu Đại có làm sai cái gì, cũng không tới lượt cô giáo huấn?” Cô không nhúng tay vào chỉ bao quát chuyện, khiến Đỗ Tâm Đồng vốn đang chửi gà mắng chó tức giận suýt nữa nổ phổi, ngón tay nhọn bỗng nhiên chỉ thẳng về phía cô:”Đừng tưởng rằng cô bây giờ ngồi trên vị trí này là giỏi, ai chẳng biết là——“
“Tôi đương nhiên rất giỏi.” Ôn Noãn mỉm cười, cô đã từng trốn tránh, không có hứng thú kết bạn hay kết thù với người khác, nhưng điều này cũng không có nghĩa là người khác có thể tùy ý giương oai trong phạm vi quản lý của cô, “Có bản lĩnh cô thử hạ tôi rồi tự mình ngồi vào chỗ đó thử xem, tôi lúc nào cũng đợi.”
Một câu nói khiến Đỗ Tâm Đồng á khẩu không trả lời được, cắn môi dưới đến thâm tím, cô ta nhanh chóng rời đi.
Ôn Noãn xua tay với Đinh Tiểu Đại, ý bảo đừng có phóng vẻ mặt sùng bái của cô nhóc lại đây, xoay người gõ cửa đi vào văn phòng của Chiếm Nam Huyền.
Chiếm Nam Huyền đứng trước tường, một tay chống trên bàn, ánh mắt xuyên qua lớp kính thủy tinh dày màu lam không biết dừng phía chân trời nào, sắc trời u ám phía ngoài tường càng tôn thêm bóng dáng có vẻ ngạo nghễ cô độc, tựa như lẻ loi một mình trong thế giới.
Nghe thấy tiếng cửa văn phòng mở anh cũng không quay đầu, chỉ nói, “Lại đây.”
Cô đi đến bên cạnh anh, anh nghiêng đầu nhìn cô, không hề lên tiếng, chỉ tùy ý nâng tay lên bóp lấy tay cô, làm cô phải bật kêu đau “Á”, thần sắc anh bởi vậy mà thấy có chút không vui, Đõ Tâm Đồng xuống tay quả nhiên nặng, chỉ sợ trên da thịt non mịn kia đã lưu lại dấu tay.
“Chiếm tổng tìm tôi có việc?” Cô không thể quan sát hơi hơi lui về phía sau.
“Cô và Đinh Tiểu Đại rất hợp nhau?”
Cô cười cười:”Tầng 66 cũng chỉ có cô bé ấy và tôi, qua lại nhiều tự nhiên sẽ quen thân thôi.”
“Cô bé đó là tôi yêu cầu Bích Tạp đưa lên.”
Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, phải biết rằng có rất nhiều lần bổ nhiệm nhân viên cấp cao anh cũng không hỏi đến, bình thường là tổng hợp ba phương diện phiếu bầu của mọi người, cấp trên đề cử và bộ phận nhân sự sát hạch mới quyết định được, thế nhưng lại để ý đến một cô nhóc, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi.
“Rất kinh ngạc?”
Cô gật đầu.
“Có một lần tôi đi tìm Bích Tạp, tình cờ thấy cô nhóc đó hờn dỗi lay qua lay lại tay Bích Tạp, không biết đang cầu xin chuyện gì, cái vẻ mặt nghịch ngợm xấu xa ấy…” Khóe môi không nhịn được lộ ra một nụ cười, quay đầu nhìn cô, “Thật giống cô năm đó.”
Thái độ tự nhiên trên mặt anh không chút biến đổi, mí mắt hơi chớp rồi cụp xuống khoảng mười giây, sau đó cô cười cười:”Tôi cũng như vậy à?”
“Gì cơ?”
“Tôi cũng được anh cho đi lên như vậy?”
“Cô không phải. Thẳng thắn mà nói thấy Bích Tạp đề cử cô tôi cũng rất ngạc nhiên.” Nhưng, anh chưa từng can thiệp vào quyền hạn của cấp dưới nên cô biết điều anh nói là sự thật, bởi vì cô làm việc ở Thiển Vũ đã hai năm, nếu anh thực sự vì Ôn Nhu hay nguyên nhân khác mà muốn điều cô lên tầng 66, không cần thiết phải đợi đến tận hai năm.
“Vậy nếu không phải giám đốc Trì đề bạt, anh căn bản không biết đến sự tồn tại của tôi?” Cô nửa đùa hỏi.
Phạm vi hoạt động và tầng lớp tiếp xúc là sự khác biệt lớn nhất của nhân viên cấp cao cấp thấp, cho dù cùng làm việc trong một tòa nhà, rất nhiều người có thể chết già không gặp, hai năm này cô chỉ ngồi phía xa trong bữa tiệc liên hoan cuối năm nhìn anh oai phong ngồi ở bàn chủ tịch.
Anh khẽ cười:’Tôi biết cô ở Thiển Vũ.”
“Hả?” Con người cao cao tại thượng bận bịu lại biết loại việc bé nhỏ không đáng kể như thế này?
“Nhất Tâm nói cho tôi biết, ngày đàu tiên cô đến Thiển Vũ cô ấy đã biết rồi.”
Đáp án giống như không ai ngờ đến, lại giống như có thể đoán được, có phải từ lúc cô trở về Bạc Nhất Tâm đã bắt đầu chú ý hành tung của cô rồi hay không? Cô không hỏi, vấn đề này cô thực sự không muốn nói tiếp, chỉ cười nói:”A, quên mất tôi còn tư liệu phải đưa cho Cao Phóng.”
Đối với cái cớ trốn chạy của cô anh làm lơ, trong con ngươi nhìn về phía không trung ẩn chưa một tia sâu thẳm khó lường:”Còn cô? Tại sao lại muốn vào Thiển Vũ?”
“Hồ sơ là Lâm Lộ giúp tôi gửi, khi giám đốc Trì hẹn tôi tới phỏng vấn tôi cũng rất ngạc nhiên.”
“Không phải là ý của cô?” Anh thờ ơ hỏi, giống như đang muốn xác định gì đó.
Ôn Noãn ngừng một chút, mới đáp:”Khi tốt nghiệp anh ấy giúp tôi chuẩn bị tất cả mọi thứ.” Đối với cô mà nói chỉ là một công việc mà thôi, đi công ty nào cũng chẳng sao cả, cho nên hết thảy đều tùy Chu Lâm Lộ sắp xếp, chính là không ngờ cuối cùng lại tới nơi này.
Anh gật đầu, không đáp lại, thần sắc có chút lạnh lùng xa cách.
“Tôi ra ngoài trước.”
Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Chiếm Nam Huyền mới quay người lại, đôi môi cánh hoa mỏng không biết từ lúc nào đã hằn thành một đường, con ngươi như nổi lên một làn khói rét buốt.

14 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C3(2)

  1. Ko phải là bạn dịch khó hiểu, mà là mình thấy đôi này yêu nhau phức tạp quá. Hai người cứ khô như ngói ấy, cùng lắm cũng chỉ có đôi lúc thể hiện một chút quan tâm hoặc tức giận còn đâu cứ như người dưng qua đường. Thank bạn nhiều, bạn cố gắng để mọi người có nhiều truyện đọc nhé.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s