Huyền của Ôn Noãn-C3(1)

Chương 3: Chọn ai, manh mối (1)

Chiếc đèn chùm pha lê lớn rủ xuống từ trần tầng hai, tầng trên tầng dưới nối liền với nhau bởi một cái cầu thang hình xoắn ốc, cả phòng tiệc bố trí theo phong cách sân vườn màu trắng, phía ngoài còn có một hoa viên nhỏ, đồ trang trí trong phòng xa hoa, dụng cụ dùng bữa làm bằng bạc dưới ngọn đèn lung linh càng tôn thêm vẻ quý giá.
Ôn Noãn mỉm cười bước theo sau Chiếm Nam Huyền, mỗi khi nhìn thấy gió trong mắt anh mới sóng vai tiến lên, Lưu Vân bước đến nhẹ giọng nhắc nhở, những người bắt tay với anh là ai ở công ty nào, thỉnh thoảng Chiếm Nam Huyền cũng giới thiệu một số thành viên hội đồng quản trị hay tổng giám đốc nào anh quen thân cho cô biết.
Một đường hỏi thăm cho đến trung tâm căn phòng, hai người đàn ông tướng mạo giống nhau đi về phía bọn họ, mới đi được hơn ba bước chợt gặp vị nào đó khoảng hơn bốn mươi tuổi đang cười ha hả:”Chiếm tổng, cửa hàng mới của chúng tôi sắp khai trương, đến lúc đó không biết có thể mời phu nhân của ngài đến cắt băng không?”
Chiếm Nam Huyền cười nhẹ:”Phan tổng để mắt như vậy, tôi thay Nhất Tâm xin cảm ơn trước, lại đây, tôi giới thiệu với mọi người, vị này chính là tân thư kí Ôn Noãn của tôi.”
Quay đầu nói với Ôn Noãn:”Hai vị này là tổng giám đốc Phan Duy An và phó tổng giám đốc Phan Duy Ninh của Ích Chúng, Ích Chúng phát triển rất mạnh, gần đây dự tính trình làng hệ thống quản lý kinh doanh và tiêu dùng mới nhất, vụ làm ăn này có thể giúp đỡ chúng ta.”
Ôn Noãn cười quyến rũ:”Sau này mong hai vị Phan tổng chỉ bảo nhiều.”
Phan Duy Ninh khá trẻ khoảng trên dưới 30 tuổi, đôi mắt hoa đào dừng trên khuôn mặt Ôn Noãn, nắm lấy tay cô nửa đùa nửa thật nói:’Tên của Ôn tiểu thư thực đặc biệt, Chiếm tổng ngài quả nhiên kiếp trước tu luyện được phúc khí, chẳng những bạn gái dung mạo tựa thiên tiên, ngay cả thư kí cũng đẹp như Điêu Thuyền.”
Ôn Noãn mỉm cười rụt tay lại:”Phan phó tổng thật biết nói đùa, một người dong chi tục phấn như tôi sao có thể so sánh được.”
Chiếm Nam Huyền cười cười, ánh mắt xẹt qua gương mặt cô, nhìn vào hai người khác:”Xin lỗi hai vị không thể tiếp chuyện, tôi phải ra chào hỏi Đỗ tổng một tiếng.”
Phan Duy An nói:”Đi đi, cậu cũng vội mà, lát nữa chúng ta bớt thời giờ nói chuyện về dự án kia được chứ?”
“Không thành vấn đề, một giờ sau tôi tới tìm ngài.”
Sau khi gật đầu với hai người kia anh đưa Ôn Noãn đi, đi xa rồi mới hờ hững nói:’Cách tên tiểu nhân đó ra xa một chút.”
Ôn Noãn cười cười, không nói lời nào.
Vất vả mãi mới đi hết một vòng xã giao hơn trăm vị nhân sĩ đứng đầu giới thượng lưu, thừa dịp Chiếm Nam Huyền bị vị thiên kim tiểu thư nào đó cuốn lấy, cô lui về phía cửa sổ không người, chậm rãi uống nước trái cây trong tay, sau đó nhìn thấy Chu Lâm Lộ mang theo bạn gái từ cửa tiến vào.
Gần như là cùng lúc anh ta cũng nhìn thấy cô, xa xa nhếch miệng cười về phía cô, cô nhấc cái ly trên tay với anh ta.
Sau khi Chu lâm Lộ nói nhỏ với bạn gái vài câu bèn đi tới chỗ cô, đến khi anh ta đứng trước mặt cô, cô vẫn dựa bên cửa sổ không nhúc nhích, chỉ mỉm cười:’Hi”
Chu Lâm Lộ quen thuộc gẩy gẩy tóc mai của cô.
“Anh thích dáng vẻ chúng khi buông thả.”
Cô ung dung làm bộ lơ đãng đảo qua bạn gái của tất cả mọi người trong phòng, nói:”Sao anh may mắn thế? Còn đẹp và kiêu ngạo hơn cả Bạc Nhất Tâm.”
Chu Lâm Lộ cười hì hì:”Có đẹp cũng không bằng em, nếu anh mà biết em tới, cho dù có là tiên nữ cũng không mang.”
“Nói còn hay hơn cả hát, làm khó em không thể nào tìm thấy anh.”
“Anh đi Florida đàm phán một hạng mục đầu tư, mới về lúc trưa.” Anh ta liếc mắt nhìn Chiếm Nam Huyền đằng xa, “Chuyện Lãnh thị lần trước hắn ta không gây phiền toái gì cho em chứ?”
Ôn Noãn thở dài:”Quả nhiên là anh cố ý, sao lại vội vã đẩy em vào nước sôi lửa bỏng thế hả?”
Anh ta nhướn mày:”Đương nhiên, trước kia mấy vụ này anh nói thế nào em cũng không chịu tới, thế mà bây giờ lại đi dự cùng hắn.”
Ôn Noãn cười, cũng không để ý đến lời anh ta, hỏi:”Vụ làm ăn với Lãnh thị bị mất có ảnh hưởng lớn tới Đại Trung không?”
“Chắc chắn lớn.”
Cô nhíu mày:”Vậy tại sao rõ ràng là anh biết anh ấy thận trọng như thần thế mà lại đổi bìa hồ sơ dự thầu?”
Đôi mắt đen điêu luyện của Chu Lâm Lộ hiện lên sự đắc ý:”Bởi vì anh cố ý vứt con mồi này ra để dụ hắn, cái anh thả là lâu dài, chỉ chờ hắn ta mắc câu.”
Cô ngẩn ra:”Anh bẫy anh ấy?”
“Đó là đương nhiên, nếu không sao anh phải lao tâm khổ tứ theo Lãnh Như Phong diễn trò?”
Anh cầm tay cô khẽ vuốt ve chiếc nhẫn một năm trước anh đeo cho cô,”Lâu rồi không khiêu vũ với em.” Ý niệm cùng lúc, liền vươn tay tháo trâm cài tóc sau đầu cô xuống.
Không ngờ anh ta lại có động tác này, Ôn Noãn khẽ “Ai” một tiếng, sợi tơ đen mềm mại như nước chảy xuống, lại giống như tấm lụa đen tinh khiết như ngọc sáng không tiếng động lướt nhẹ ở trên không trung, đưa tới ánh mắt chăm chú xung quanh.
Chu Lâm Lộ nhìn bộ âu phục chỉnh tề trên người cô ngao ngán lắc đầu:” Sớm biết thế này anh đã bảo người mang một bộ lễ phục đến.”
Trong đại sảnh không có tiếng nhạc khiêu vũ, chỉ có vài nhóm người tụm năm tụm ba nói chuyện nhỏ, đột nhiên thấy anh ta phất tay về hướng nào đó, sau đó điệu nhạc waltz vang lên thay thế cho khung cảnh thanh tĩnh, anh khom người chìa tay về phía cô tạo thành một dáng mời.
Người bên cạnh lập tức tránh ra, mỉm cười cổ vũ hai người họ.
Anh mặc dù bị mất đi một vụ làm ăn, nhưng trước mặt mọi người lại biến thư kí của Chiếm Nam Huyền trở thành của mình, cũng coi như hấp dẫn ánh nhìn mọi người, trong cái vòng lẩn quẩn này ai thắng ai thua? Còn quá sớm để luận bàn cao thấp.
Đây là tình cảnh Ôn Noãn thích sao? Không thấy như thế.
Đây là tình cảnh cô ghét sao? Cũng chưa chắc.
Đối với cô mà nói cũng không có gì quan trọng, giàu có và hoa lệ thế này cô cũng không muốn, cho dù là Ôn Nhu hay là Chu Lâm Lộ, chỉ cần bọn họ thích thì thế nào cũng được.
Cô phối hợp với Chu Lâm Lộ tạo ra vô vàn kiểu dáng tuyệt đẹp, ngón chân chuyển dời như nước chảy mây trôi biển ảo hàng vạn hàng nghìn, hấp dẫn người xem vây quanh và những tiếng vỗ tay như sấm, vũ khúc vừa kết thúc, Chu Lâm Lộ kéo cô ra phía sau trong dư âm tiếng nhạc chưa dứt.
Trong hoa viên anh liên tục hôn lên mặt cô.
“Đi theo anh.” Anh ta nói.
Cô không nhịn được cười:” Trước bỏ trốn đến chân trời góc bể, sau tình đến chết không thay đổi.”
Anh thất vọng bóp cổ cô:”Nói! Em có yêu anh không?”
Cô kinh ngạc trợn tròn mắt, cái này còn cần hỏi sao? Cô giơ tay trái của mình lên lần thứ 1001 ẩn tình đáp:”Em thề, đến khi sông cạn đá mòn.”
Trong mắt anh bốc lên mấy ngọn lửa nhỏ, suýt nữa muốn giật tay cô xuống, hận nghiến răng:”Anh và Chiếm Nam Huyền, nếu nhất định phải chọn một người, em chọn ai?”
“Điều kiện tiên quyết là gì?”
“Điều kiện tiên quyết anh thực sự, không, thích, không muốn em lại ở bên cạnh hắn.”
“Em cũng không thích mỗi ngày anh đều thay đổi bạn gái, em muốn anh ở bên cạnh em, anh muốn không?”
“Nằm mơ.” Anh ta trực tiếp cự tuyệt, vênh mặt lên nhìn cô bằng nửa con mắt:”Ngu mới vì một cái cây mà buông tha cả khu rừng rậm.”
Nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp đứng nép phía sau cánh cửa, cô mỉm cười như cũ:”Này, rừng rậm của anh đang đợi anh kìa.”
Thở dài một tiếng, môi anh dừng lại thật lâu trên trán cô, sau đó xoay người rời đi, khi đi tới cửa bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thẳng tay vào cô, trong mắt dường như hiện lên một lời cảnh báo lạnh lùng:”Về sau đừng tùy tiện hỏi vấn đề ngu xuẩn này kẻo có một ngày anh gật đầu, đến lúc đó em hối hận cũng không kịp đâu.”
Cô không nói, mỉm cười nhìn anh ta đi vào thân mật ôm cô gái kia, cho đến khi bọn họ biến mất khỏi tầm mắt cô.
Hoa viên trong bầu trời đêm mùa hè im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tiếng con trùng thì thầm với nước, một giọng nam nhỏ lúc này khẽ rơi xuống chỗ không khí cô đang đứng, “Cô chọn ai?”
Cô ngẩng đầu, Chiếm Nam Huyền đứng trên ban công tầng hai hai tay nắm chặt vào nhau, cúi người xuống thành lan can chạm khắc tinh xảo nhìn cô.
“Điều kiện tiên quyết là gì?”
Tia sáng trong đôi mắt đen thẳm vô tận của anh như chợt lóe:”Không có điều kiện tiên quyết.”
“Không có điều kiện tiên quyết thì chọn thế nào?”
“Nhất định phải có điều kiện tiên quyết?”
“Đương nhiên, ví dụ như nói chọn huynh đệ hiển nhiên sẽ là Chu Lâm Lộ, chọ bạn bè anh lại hơn, nếu chọn người yêu thì cả hai người đều là hạng nhất, nếu chọn chồng——“ Cô cười yếu ớt, đồng tử trong suốt như gương,”Hai người đều không thích hợp.” Cần, hay không; buông, hay không….bất cứ sự lựa chọn nào đều có điều kiện tiên quyết.
“Người cô muốn lấy——–“Bàn tay bỗng nhiên chống lên lan can, dùng khí lực lớn nhảy vọt mấy mét xuống dưới, khi lời nói còn đang phấp phới giữa không trung, thân ảnh như ma quỷ của anh đã chắn đường cô đi:”Là ai cũng có thể, hay là chỉ với Chu Lâm Lộ?”
Động tác lỗ mãng của một đứa bé hơn mười tuổi thật không giống hành động một người đàn ông chín chắn như anh làm ra, nhưng anh vẫn làm, trong chớp mắt nhảy xuống không hề lo lắng, hành vi không tương xứng với thân phận này của anh khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác kì lạ, nghĩ muốn nhẹ nhàng thoái lui, lại bị anh nắm chặt đằng chuôi.
Cô đành phải chống chế:”Lâm Lộ là bạn trai tôi.” Thân phận này biểu thị một sự đặc biệt, chính là anh ta và cô thân mật là chuyện đương nhiên.
“Tôi là ông chủ của cô——–cho nên thế này trở thành——–quấy rối?” Anh giễu cợt, ngón tay khi nói chuyện luôn quấn quanh lọn tóc đen của cô đột nhiên giật lại.
Trên đầu đầu nhiên truyền đến một trận đau đớn khiến cô không thể không dựa vào người anh, mắt cụp lại trước sau chỉ nhìn vào cổ áo anh, thật ra cô không nên biết, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, sự tức giận của anh là từ chính sự lựa chọn của cô mà ra, Chu Lâm Lộ là bạn trai cô, mà anh, đến tận lúc này cô vẫn cung kính coi anh như thần thánh.
Anh rất lâu không lên tiếng, lâu đến mức cô đành ngẩng đầu lên.
Con ngươi lọt vào trong tầm mắt cô như một mặt hồ đang gợn sóng lăn tăn, có một sự mông lung mê hoặc lòng người, tựa như nhiều năm biệt ly cách trở sông dài biển rộng chưa từng tồn tại, cô cuối cùng vẫn đứng trước mặt anh, là thời gian rốt cục vẫn kéo hai người lại gần, nhưng cũng là thời gian kéo hai người ra xa hai bờ đại dương, ngoảnh đầu lại trong 2500 đêm tối, anh cho tới bây giờ cũng chưa nhìn rõ diện mạo của cô, ngay đến cả hình bóng để hoài niệm cũng không có.
Cô cúi đầu xem giờ:”Qua 5 phút nữa anh nên đi gặp Phan tổng của Ích Chúng.”
Anh chậm rãi buông tóc cô ra, cảm xúc đã khôi phục như cũ:”Cô quả là một thư kí tận tâm tẫn trách.” Ngữ khí lạnh nhạt như bình thường, làm người ta nghe không ra anh đang ca ngợi hay là đang châm chọc.
Cô cười cười lướt qua anh, đẩy cửa đi vào, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi trong sự vây quanh của những ánh đèn rực rỡ, trong đầu lần đầu tiên hiện lên một ý nghĩ muốn bỏ về giữa chừng.
Một bóng người lẻ loi vẫn đứng trong hoa viên, đầu ngón tay lơ đãng sờ lên chóp mũi, có một vài mùi thơm như có như không, giống như thái độ ôn hòa của cô đối với anh, giống như mơ hồ có chút gì đó, nhưng anh lại không thể nắm lấy, bởi vì tốc độ lẩn trốn của cô còn nhanh hơn cả dự đoán của anh.
Chẳng qua, đây lần cuối cùng.
Ngẩng đầu nhìn vòm trời xa trong màn đêm tối, thật lâu sau, đôi môi anh mới nhếch lên một nụ cười nhạt rét lạnh kinh người.
Hai năm, mất hai năm anh mới chuẩn bị xong cho cô một bình đựng di cốt, lớn đến mức———–đủ để kiếp này cô vĩnh viễn không thể siêu sinh.


13 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C3(1)

  1. Pingback: Deal Grater » 75-Minute Airboat Ride

  2. Rốt cuộc CNH đã yêu ON nhiều đến bao nhiêu mà mối hận lại sâu đến vậy. Lại chuẩn bị hai năm cho kế hoạch trả thù ON, một bình đựng tro cốt cho ON ư. Xem ra khi nhận được – cô sẽ rơi xuống 18 tầng địa ngục sao
    Cám ơn em, chuyển ngữ rất hay

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s