Huyền của Ôn Noãn-C2(3)

Chương 2: Cạnh đoạt, Lãnh thị (3)

Cao Phóng lưu lại xử lý hợp đồng, Chiếm Nam Huyền cùng Ôn Noãn về trước.
Trong thang máy, anh hỏi:”Thắng dự án này cô nghĩ thế nào?” Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng vẫn bị sương mù bao phủ như cũ.
Ôn Noãn cười:”Thẳng thắn mà nói, tôi không có suy nghĩ gì.” Không vì Thiển Vũ thắng trận mà vui, cũng không vì Chu Lâm Lộ thua trận mà buồn, đối với cô mà nói, chỉ làm tốt công việc của bản thân, cho dù giữa hai công ty hay giữa hai người họ tranh cái gì, đều chẳng liên quan đến cô.
Vốn dĩ mọi thứ trên đời này thắng làm vua thua làm giặc, bao gồm cả vị lãnh đạo trực tiếp quyết định thành công thất bại của bất cứ ai trong công ty này, cũng chẳng liên quan gì đến một cô gái nhỏ bé như cô.
Chiếm Nam Huyền nhìn chằm chằm vào hình ảnh cô trong kính:”Nghĩ cũng đúng, cho dù là bạn trai có mỹ mạo, tiền tài, thân phận tương xứng, hay là thể diện công việc, cô đều đã có rồi.” Khóe môi phiếm ra ý giễu cợt, “Trên đời này chắc chẳng còn gì có thể làm cô có hứng thú nữa? Hoặc là——-có thể làm rung động trái tim làm bằng sắt đá của cô?”
Cô nghĩ một lúc:”Vẫn có.” Cũng chỉ có cái này thôi.
Hình như là sau khi thắng trận tâm trạng rất tốt, anh ít khi bị gợi lên chút hứng thú, chậm rãi xoay người lại, “Ồ?”
“Ngủ, mỗi ngày tôi đều hận không thể ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao.” Từ khi bị điều lên tầng 66, công việc chiếm hết toàn bộ thời gian của cô, bận đến mức một ngày ngủ không đến năm giờ, cô đã cảm thấy giấc ngủ của mình bị thiếu trầm trọng.
Đột nhiên một cánh tay dài đập vào vách tường cạnh vành tai cô, cô hoàn toàn bị bao phủ trong hơi thở tức giận lạ lùng của anh, giọng nói gần trong gang tấc trầm thấp vang lên lần thứ hai bên tai cô:”Cô——–đùa tôi?”
“Ty chức không dám.” Cô cung kính đáp, thân mình lùi ra phía sau, sau lưng áp lên tấm tường thép muốn trốn cũng không thể trốn được.
Hơi thở của anh quanh quẩn bên tai cô.
Phút chốc cánh cửa sau lưng anh mở ra, anh không động đậy, cô cũng không dám động, sợ chỉ cần cô cử động chỗ da gần cổ sẽ chạm vào làn môi mỏng của anh, gò má lần thứ hai vì thứ hơi thở nhẹ nhàng như hương lan của anh mà tê dại ngứa ngáy, Chiếm Nam Huyền nhìn thấy mạt hồng nhạt hiện lên dưới đáy đôi mắt kia, quả nhiên là do mình đến gần gây nên, trong nháy mắt con ngươi biến ảo khôn lường thành trăm nghìn màu sắc.
Cuối cùng anh không làm gì, chỉ có khóe môi từ từ gợn sóng, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Ôn Noãn lấy tay che miệng, khẽ thở phào một tiếng, cảm thấy tinh thần mỏi mệt.
Rõ ràng người đàn ông đã có vị hôn thê cô không cần phải phòng bị cái gì, nhưng mỗi lần ở một mình với anh lòng không khống chế được treo lơ lửng giữa không trung, chỉ sợ nói không đúng một câu anh lại bất chợt dùng ngôn ngữ châm chọc cô, ví dụ như cái câu nhẹ nhàng bâng quơ kia:”Chúng tôi cũng không ép cô.”, lại sợ ngộ nhỡ có gì sơ xuất, có lẽ sẽ phải gánh chịu một hậu quả rất rất không mong muốn.
Uể oải quay về chỗ ngồi, trả lời tất cả email chưa đọc, xử lý hết tất cả những công việc chưa hoàn thành, gửi email hành trình ngày mai của Chiếm Nam Huyền nhắc nhở anh, khi làm xong hết thảy đã sớm qua thời gian tan tầm, trong lúc thu dọn đồ đạc thì gặp Cao Phóng đến, chào hỏi lẫn nhau rồi anh ta đi vào phòng Tổng giám đốc, còn cô thì tắt máy tính đi vào thang máy.
Đến chỗ đỗ xe, lục túi nửa ngày cũng không tìm thấy chìa khóa xe, không còn cách nào khác cô đành phải lên lầu.
Tấm thảm rất dày tiêu trừ tiếng cô đi đường, cho nên khi cô đến gần bàn làm việc, nghe thấy tiếng Cao Phóng nói chuyện phát ra từ sau cánh cửa gỗ tinh xảo khép hờ.
“Hôm nay Chu Lâm Lộ bao một phòng họp nhỏ ở khách sạn ngay sát Lãnh thị, bên trong an trí một tổ nhân viên, bây giờ có thể điều tra được là, hắn ta đúng giờ nghỉ ngơi giữa trưa tiếp một cú điện thoại, sau đó phân phó nhân viên túc trực ở khách sạn sửa chữa hồ sơ dự thầu.”
Chiếm Nam Huyền không lên tiếng, Cao Phóng tiếp tục báo cáo.
“Báo giá Chu Lâm Lộ nộp lại thấp hơn giá ban đầu của chúng ta là 1 triệu 500 nghìn đô la Mĩ, dường như đã nhất trí với giá của Lãnh thị rồi, vốn dĩ dự án này chắc chắn sẽ nằm gọn trong tay hắn, chính là không ai ngờ tới, sau khi nội bộ Lãnh thị tổng hợp lại các kế hoạch và đề nghị của các công ty khác, giữa trưa cũng sửa lại một ít dự toán của vài hạng mục, kết quả biến thành hồ sơ dự thầu và bảng báo giá của chúng ta lại phù hợp với yêu cầu sau khi đã chỉnh sửa của bọn họ hơn.”
Người nghe lặng im như cũ không tiếng động.
“Tất cả chuyện này chỉ có hai khả năng, giữa trưa Chu Lâm Lộ đã biết tất cả, một khả năng là giá niêm yết của Lãnh thị, vậy nên hắn điều chỉnh lại giá của mình, hai là giá niêm yết của chúng ta, cho nên hắn hạ thấp giá một mức thích hợp so với giá của chúng ta. Chuyện bây giờ chưa thể xác định chính là, tin tức của hắn ta đến từ khả năng thứ nhất hay là thứ hai.” Nói đến đấy Cao Phóng lưỡng lự một lúc:”Hình như giữa trưa Ôn Noãn có nói chuyện điện thoại với hắn…”
Ôn Noãn trầm ngâm, bốn phía im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng “Ù ù” trong tai.
Chiếm Nam Huyền từ đầu đến cuối không nói gì, sau đó bên trong truyền ra một tiếng vang kèm theo động tác, cô vội vã yên lặng thối lui, vào trong thang máy nhân viên, trong lòng chỉ cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, Chu Lâm Lộ muốn đập bát cơm của cô quả thực đập đến hết sức, cuối cùng lại đặt cô trong hoàn cảnh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nói rõ.
Một lát sau, rốt cục Chiếm Nam Huyền mới mở miệng, “Không phải là cô ấy.”
“Vậy tin tức của hắn làm sao mà có?”
“Chuyện hôm nay cậu không cảm thấy có một số chỗ rất kì lạ sao?”
“Chỗ nào?”
“Thứ nhất, Lãnh Như Phong đến giữa trưa mới bảo nội bộ thay đổi giá dự thầu, chuyện này trong trí nhớ của tôi là trước nay chưa từng có.”
“Đúng vậy, theo thông thường chuyện này không thể xảy ra.”
“Thứ hai, Lãnh thị đối với người tham dự yêu cầu vô cùng hà khắc, nhưng khi đến lúc cuối chỉ còn chúng ta và Đại Ttrung, bọn họ đúng ra càng phải thận trọng, hẳn là phải vặn hỏi chúng ta cẩn thận, nhưng Lãnh Như Phong lại kì lạ không bàn bạc với đoàn cố vấn, trực tiếp quyết định giao dự án cho chúng ta.”
“Đây cũng là chỗ tôi không rõ, ông ta tại sao lại làm vậy?”
“Tôi nghĩ đi nghĩ lại chỉ có một khả năng.”
“Là gì?”
“Chính là phía Lãnh thị xảy ra vấn đề, có người đem giá niêm yết tiết lộ ra ngoài, mà điều này có thể không phải là lần đầu tiên, cho nên Lãnh Như Phong mới lợi dụng cơ hội này giăng một cái bẫy, ông ta vốn dĩ không vào gần giờ mới đổi giá, mà là vẫn im lặng dùng bảng giá giả đối nội chu toàn, cho đến phút cuối cùng mới tung bản giá thật ra, vì giá cạnh tranh của Đại Trung gần với bảng giá quy định giả của bọn họ, cho nên mới bị Lãnh Như Phong lập tức phủ quyết, tôi tin chắc bây giờ ông ta đã tìm ra người tiết lộ bí mật rồi.”
Cao Phóng cực kì kinh ngạc:”Vậy tất cả mọi người hôm nay chẳng phải là theo Lãnh Như Phong diễn một tuồng kịch sao?”
Chiếm Nam Huyền cười nhạt:”Nghe nói bà vợ yêu là trùm trong giới bất động sản của ông ta có câu khuê phòng mật ngữ, gọi ông ta là con lợn miệng nam mô bụng một bồ dao găm.”
“Không thể nào, ông ta còn dùng thủ đoạn để chơi chính vợ của mình?”
“Người ta đồn thủ đoạn ông ta dùng để chơi đàn bà so với thủ đoạn trên thương trường còn lợi hại hơn, nhưng hôm nay người thực sự làm tôi nghi ngờ, lại không phải là ông ta.”
“Đó là ai?”
Chiếm Nam Huyền trầm tư một lúc, chậm rãi nói:”Chu Lâm Lộ. Tôi vẫn không thể hiểu, tại sao hắn ta lại phải đổi bìa hồ sơ dự thầu? Hắn hoàn toàn có thể làm hồ sơ đã sửa chưa giống y đúc hoàn toàn cái cũ.”
Cao Phóng nhướn cao mày:”Ý cậu là———hắn ta cố tình gây chú ý với mọi người.”
“Chính xác mà nói, là gây chú ý với tôi.”
“Tại sao hắn lại phải làm như vậy?”
“Đây là chỗ tôi khó hiểu.”
Chu Lâm Lộ tại sao lại vạch đường cho hươu, cố ý vô tình đem vụ làm ăn này tặng cho Thiển Vũ?

 

*****

Mấy ngày liên tiếp Ôn Noãn đều không tìm thấy Chu Lâm Lộ.
Di động của anh ta tắt máy, gọi đến văn phòng thư kí nói anh ta đi xa nhưng không nói là đi đâu, gọi đến nhà cũng không có người nhấc máy, cô hết đường xoay sở.
Nhàm chán cầm di động giở xem danh bạ, lúc lật đến Ôn Nhu cô ngừng một chút, lúc ấy sau khi đi Ôn Nhu cũng không tới nữa, vài lần tình cờ cô gọi điện thoại đến, trong ống nghe truyền đến tiếng ồn ào nên cô biết không phải Ôn Nhu đang trốn tránh, mà quả thật là bận đến nỗi không có thời gian đến chỗ cô tán chuyện.
Sau đó mới thấy trên kênh kinh tế tài chính, thì ra thị trường rất tốt, chỉ số mỗi ngày không ngừng nhảy vọt, cho dù một người không biết gì tiến vào thị trường chứng khoán, ít nhất cũng phải thu được 20-30% tiền lời, chả trách thân là giám đốc đầu tư Ôn Nhu bận đến rối tinh rồi mù.
Ôn Noãn không hiểu mấy thứ đó, cũng rất ít quan tâm.
Ánh mắt dừng lại trên dãy số hồi lâu, cuối cùng vẫn không gọi.
Giữa người với người, cho dù là chị em ruột cũng có khoảng cách nhất định, cho dù đã cố gắng thật cẩn thận, cũng không thể tránh động chạm đến tâm sự của Ôn Nhu, sau đó hỏi lại chính mình, là vô tình hay là cố ý? Là thật lòng hy vọng chị buông mình ra, hay là kỳ thật vẫn có một chút buồn bực ẩn dấu kéo dài, cho nên mới có ý định xua đuổi chị ấy? Đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, đã trở nên tê liệt, không muốn đi so bì ai đau hơn ai nữa.
Cái gọi là người thân, rốt cuộc chỉ còn lại bà chị này thôi, tương lai ngắn ngủi chớp mắt mười chín hai mươi năm sinh lão bệnh tử, còn cái gì phải tranh chấp đây? Không nói thì không nói nữa, nếu thuận theo chị ấy, chỉ cần quanh quẩn bên người là có thể khiến chị ấy vui vẻ, vậy thì cứ làm như thế đi.
“Chị Ôn.”
Ôn Noãn giật mình, nhìn về phía tiếng nói phát ra.
Tiểu Đại híp mắt cười:”Điện thoại của chị đang kêu.”
Ôn Noãn vội vàng tiếp cuộc điện thoại nội bộ, tầng 66 rất ít người, khi anh ở đây nhân viên các ngành còn thỉnh thoảng đi lại, nếu anh không ở đây thì không gian rộng lớn này yên tĩnh đến kinh ngạc, cho nên cô chỉnh tiếng chuông điện thoại xuống mức thấp nhất, không ngờ trong lúc xuất thần lại không nghe thấy.
“Ôn Noãn, tôi là Trì Bích Tạp ở bộ phận nhân sự.”
“Chào giám đốc Trì .”
“Cô gần đây có phải thường đến công ty vào buổi chiều thứ bảy không?”
Cô ngẩn ra:”Trước mắt có rất nhiều việc phải làm, tôi cảm thấy thời gian không đủ, cho nên———-“
Trì Bích Tạp nở nụ cười:”Đừng lo lắng, không phải tôi truy vấn cô gì đâu, cả Thiển Vũ ngoài Chiếm tổng chắc cũng chỉ có mình cô cuối tuần chủ động đến làm việc, tiến cử một người chăm chỉ như cô tôi cũng được thơm lây, đúng rồi, Chiếm tổng bảo tôi tính tiền làm thêm giờ cho cô, tăng gấp ba ngày lương bình thường, tôi là muốn nói chuyện này với cô.”
Ôn Noãn đang định giải thích thì ngừng lại, đột nhiên hiểu ra, đành phải đáp:”Tôi biết rồi, cảm ơn giám đốc Trì.”
Chiếm Nam Huyền cái này nào phải là khen thưởng, rõ ràng là muốn cô bán đứt buổi chiều thứ bảy của mình, cầm số lương gấp ba lần ngày thường, sau này cuối tuần cô không muốn đến cũng không được.
“Chị Ôn, lúc nãy chị nghĩ cái gì mà đến nỗi thơ thẩn như thế?” Đinh Tiểu Đại cầm táo đi tới.
Mười tám tuổi tốt nghiệp trung học Đinh Tiểu Đại là trợ lý thư kí của Ôn Noãn, phụ trách pha tra rót nước photo đánh máy, tuy vào đời chưa lâu nhưng rất thông minh, bởi vì tầng 66 ngoài Chiếm Nam Huyền chỉ còn hai cô, cho nên khi nghỉ trưa cô rất thích quấn quít lấy Ôn Noãn nói chuyện phiếm.
Nhoài nửa người lên bàn làm việc của Ôn Noãn, Đinh Tiểu Đại một bên cắn táo một bên nháy mắt ra hiệu với cô:”Không phải là nhớ tới Chiếm tổng của chúng ta đấy chứ? Chẳng lẽ ngay cả chị cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn của anh ta gia nhập bộ tộc ngất xỉu?”
“Nghe em nói như vậy, trong công ty có rất nhiều bộ tộc ngất xỉu?”
Đinh Tiểu Đại trợn tròn mắt, nhìn cô như nhìn người từ trên trời rơi xuống:”Chị, chị thật không hiểu dân sinh gì cả.”
Ôn Noãn che miệng, tiếng cười theo khe hở phát ra.
“Em nói cho chị biết nhé, bộ tộc ngất xỉu này có ba loại ngất, ngất bình thường, ngất tương đối, và ngất nặng.”
Ôn Noãn không nhịn được cười, cả mặt cũng nhoài lên bàn.
Đinh Tiểu Đại thuận tay đưa quả táo đến trước mặt cô:”Chị có muốn cắn một miếng không?”
Cô kinh hoảng lắc đầu, tiếp theo nhảy vọt ra khỏi chỗ ngồi, trước cửa văn phòng tổng giám đốc có một bóng hình im lặng đang đứng, sự vui vẻ nở rộ như hoa trên mặt cô không kịp thu hồi, nụ cười vô cùng rực rỡ ấy cứ như vậy hắt vào đáy mắt không thể nói rõ cảm xúc của Chiếm Nam Huyền.
Đinh Tiểu Đại buôn chuyện bị bắt cực kì thông minh nhìn không chớp mắt, làm bộ như hoàn toàn không thấy Chiếm Nam Huyền, chỉ cười hì hì nói với Ôn Noãn:”Chị Ôn, em đi pha cho chị một tách cà phê.” Chạy nhanh như chớp thoát ly khỏi hiện trường.
Chiếm Nam Huyền đi tới đưa cho cô một số tài liệu:”Cô chuẩn bị một chút, tối nay cùng tôi đi tham dự tiệc rượu.”
“Không phải Cao Phóng đi cùng với anh sao?”
“Phía Nhật Bản có chuyện, chiều nay cậu ta bay qua đấy. Cô nhân cơ hội này nhận biết ông chủ của các công ty khác để sau này tiện liên lạc. Bớt thời gian học thuộc tư liệu của khách, đến lúc đó tôi sẽ cần cô giúp đỡ.”
“Vâng.”
Anh không nói gì nữa, nhấc chân đi về phía trước, đi được một nửa bỗng nhiên quay đầu lại, quả nhiên bắt gặp ánh mắt có chút đăm chiêu của cô, không ngờ bị tóm, Ôn Noãn vội chuyển dời tầm mắt, anh cười nhạt, một mình đi vào trong thang máy.
Mãi cho đến khi tan tầm Chiếm Nam Huyền cũng chưa về, Ôn Noãn đành phải lái ô tô đến khách sạn Quân Khải trước.
Đi vào đại sảnh, tìm được một chỗ ngồi phía đàn dương cầm, cô lấy di động ra gọi cho anh, đúng lúc trong tai vang lên tiếng nhạc Still loving you, tai trái lại mơ hồ nghe thấy giai điệu quen thuộc của Tears Over Shetland, bóng người đi qua phía cửa kính tự động của khách sạn, Ôn Noãn nhìn thấy anh.
“Hello?” Chiếm Nam Huyền nhíu mày nhìn di động, sao lại tắt máy rồi?
“Ai thế?” Bạc Nhất Tâm đang khoác tay anh hỏi.
“Ôn Noãn, tối nay có một bữa tiệc.” Khi nói chuyện ánh mắt lơ đãng đảo quanh, sau đó dừng ở chỗ đàn dương cầm, tiếp đó rơi xuống mặt Bạc Nhất Tâm:”Cuộc họp báo của em ở tầng mấy?”
“Tầng 3, còn anh?”
“Tầng một, đi thôi, anh đưa em đến cầu thang.” Anh nắm tay cô đi về hướng cầu thang cuốn, dịu dàng hôn lên bàn tay cô, “Khi nào kết thúc gọi điện thoại cho anh.”
Bạc Nhất Tâm chần chừ một chút, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ cười xoay người đi lên, trợ lý và vệ sĩ của cô vẫn luôn duy trì khoảng cách với họ chạy nhanh theo sau cô.
Đến tầng hai, Bạc nhất Tâm quay đầu lại vẫy vẫy tay với Chiếm Nam Huyền vẫn đứng yên tại chỗ nhìn theo cô, anh mỉm cười cũng vẫy tay với cô, khi cô bước đến chỗ ngoặt, nhìn thấy Chiếm Nam Huyền xoay người, mới gợn sóng liếc qua bóng dáng xinh đẹp cô không hề xa lạ ở chỗ đàn dương cầm tầng một, sau đó giữa sự vây quanh của mọi người bước lên thang cuốn nối với tầng ba.
Xác định bóng hình càng lúc càng gần là đi về phía mình, Ôn Noãn đứng dậy.
Hai người đều không nói gì, Chiếm Nam Huyền đưa cô đến hội trường.

17 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C2(3)

  1. :X:X rất hay , nhưng mình thắc mắc 1 điều, khi đọc văn án , mình thấy là anh có yêu chị, nhưng sao bây h thấy anh thờ ơ quá , dù giả vờ nhưng sao mình thấy anh âu yếm với hôn phu mình mà cứ lạnh nhạt với chị sao ấy, dẫu đôi lúc có phản ứng nhưng lấp liếm hay quá T_T théc méc wua :”>

  2. Thanks Nana.
    Ta cũng không hiểu tại Sao Chu Lâm Lộ lại đổi bìa hồ sơ,làm lộ sơ hở nhỉ?làm thế thì có ích lợi gì đâu.
    Huyền và Ôn Noãn đi dự tiệc chắc sẽ gặp lại Chu Lâm LỘ nhi?

  3. đọc xong hai chương này, có cvảm giác như là trong quá khứ, giữa hai ng họ đã yêu nhau rất sâu đậm. Sau đó, vì 1 số nguyên nhân (bạn bè, tình nhân, kẻ phá bĩnh…) mà hai người họ chia tay. Cũng trong lúc đó gia đình xảy ra biến cố (hay đại loại vậy). những vấn đề liên tục ập đến đã để lại cú shock lớn trong lòng tiểu Noãn nên tự tâm lý đã hình thành lên một bức tường thành khóa kin tất cả với 1 ổ khóa vạn năng, sau đó khi trở về nơi chốn cũ, cô chỉ đối xử với mọi người giống như là giao kết qua lại, lạnh nhạt, thờ ơ…như một cơn gió thoáng qua mọi chuyện, không muốn lưu lại bất cứ điều gì. Nhưng thực chất, trong tận sâu dáy lòng, tiểu Noãn vẫn không thể quên đi chuện cũ, chỉ là đang trốn tránh thôi.

    Đây là những suy nghĩ của Nhok, muốn nghe ý kiến của Nana!

    • Hai người yêu nhau từ hồi trung học, sau đó vì một số nguyên nhân từ Ôn Nhu, cha Nam Huyền, Bạc Nhất Tâm, Chu Lâm Lộ nên mới chia tay. Ôn Noãn lựa chọn trốn tránh đi Anh. CNH bị ÔN vứt bỏ, chàng trai 18 tuổi ấy bị người con gái mình yêu nhất vứt bỏ không vì lý do gì. Anh đau khổ. 10 năm xa cách, nhưng Nam Huyền vẫn luôn luôn yêu cô , nhớ đến cô , trong tim anh luôn có cô , dù cho bên cạnh anh luôn có Nhất Tâm chăm sóc , chia sẻ cùng anh . Anh cố gắng quên cô nhưng cô lại trở về, chỉ xuất hiện trong chốc lát thôi nhưng cô đã đánh vỡ tất cả những gì anh cô gắng để quên cô . Còn Ôn Noãn, cô chỉ vì một lý do không đáng có mà giẫm lên tình yêu của Nam Huyền. Cô từ bỏ, cô trốn tránh, là vì quá yêu? Hay là vì hèn nhát không dám bước tiếp? Nana hâm mộ tình yêu cuồng nhiệt của họ, nhưng cũng rất sợ cái cách họ yêu nhau, phải yêu sâu đậm đến nhường nào mới có thể ôm hận đối phương như vậy trong suốt 10 năm?

      • Đúng vậy, Nhok cũng sợ kiểu yêu nhau như thế.
        Trong tình huống này, Nhok nghĩ Ôn Noãn là cố ý trốn tránh, vì cô sợ phải đối diện với thực tại nên đã chọn cách hèn nhát nhốt mình trong cánh cửa tâm hồn. Còn Chiếm Nam Huyền thì vì yêu quá nên hóa thành mối hận. Người ta cũng nói yêu càng sâu hận càng sâu mà.
        Suy cho cùng, tuy chưa biết kết thúc thế nào, nhưng NHok nghĩ sẽ chẳng vui vẻ gì cho từng người (dù Nana có nói đây là một kết cục Happy, nhưng NHok lại chưa nhìn thấy được một khe hở hạnh phúc nào mà chỉ cảm thấy họ đang hành hạ lẫn nhau mà thôi).
        Biết đâu, tác giả sẽ không nghĩ như những gì Nhok nghĩ!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s