Huyền của Ôn Noãn-C2(2)

Chương 2: Cạnh đoạt, Lãnh thị (2)

Thời gian như mũi tên thoáng cái thoi đưa.
Cổ nhân lịch sự tao nhã, có thể nghĩ ra những từ tuyệt vời này để hình dung một ngày bình thường, chuẩn xác lại thổn thức.
Trong khoảng thời gian như bóng câu qua khe cửa này, chuyện Ôn Noãn hy vọng không xảy ra cuối cùng cũng đến.
Chiếm Nam Huyền tự mình chủ trì Tốc độ thông tin Thiển Vũ, bởi vì cùng thuộc một loại hình xí nghiệp với Đại Trung, cả hai đều là số một số hai trong giới, cho nên cạnh tranh vô cùng gay gắt.
Những thứ đó kỳ thật đều không liên quan đến Ôn Noãn, thứ liên quan đến cô chính là, cô phải theo Chiếm Nam Huyền đi dự cuộc hội thẩm cạnh tranh của Lãnh thị, tức là cô và Chu lâm Lộ phải gặp nhau trên vị trí đối địch.
Bên cạnh chiếc bàn hình bầu dục rất lớn trong phòng đại hội nghị của Lãnh thị, ngồi đầy đại diện của các công ty, chủ trì hội nghị chính là Lãnh Như Phong và trợ lý tổng giám đốc thứ nhất Ân Thừa Liệt, ngồi bên cạnh bọn họ và năm vị cố vấn đứng đầu thế giới.
Mỗi công ty tham dự hội nghị có mười phút tự giới thiệu, sau đó trả lời các vấn đề gần như bị Lãnh thị làm khó dễ.
Công ty thứ nhất vừa mới bắt đầu được vài phút đã bị Ân Thừa Liệt chặn ngang, “Ngài chỉ cần nói cho tôi biết, trong kế hoạch của công ty các vị, chúng tôi không dựa vào bất kì điều gì khác, chỉ dựa vào bộ hệ thống này, khu du lịch có thể thu hút được một lượng khách cố định không?”
Vấn đề này vừa được đưa ra phần lớn mọi người đều sửng sốt, kiểm soát thông minh là để du khách cảm thấy thoải mái hơn, bình thường đây là công cụ phục vụ khách chứ không phải là thủ đoạn trực tiếp đánh vào doanh thu, nhưng rõ ràng yêu cầu của Lãnh thị so với tầm nhìn “bình thường” xa rộng và ngặt nghèo hơn rất nhiều.
Vị phụ trách câm ngay tại chỗ, có thể thấy vẫn chưa chuẩn bị tí nào trước vấn đề này, sau vài giây im lặng khép lại văn kiện kế hoạch trước mặt, dẫn đoàn rời đi.
Quy tắc của trò chơi này là, nếu không thể trả lời một vấn đề nào đó trong vòng mười giây, mời tự động rời khỏi cuộc chơi.
Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu, cả công ty có thể chuẩn bị tỉ mỉ trong hai, ba tháng, kết quả ngay cả giới thiệu cũng chưa nói xong đã bị bức dẹp đường hồi phủ, tập hợp sự dày công cố gắng của bao nhiêu người ngày đêm tăng ca, nhưng trong nháy mắt đã thành nước chảy, chuyện làm ăn như chiến tranh, gần như là ác độc đến mức phi nghĩa.
Chiếm Nam Huyền cúi đầu thấp giọng nói bên tai cô:”Điều tra kĩ tên cố vấn ngồi bên tay phải Lãnh Như Phong.” Hơi thở riêng biệt của anh nhẹ nhàng lướt quanh vành tai cô, hơn nữa khi anh nói xong quay lại, đôi môi mỏng như cánh hoa dường như khẽ cọ vào bên tai cô, Ôn Noãn chỉ cảm thấy nửa bên mặt và phần da thịt trên cổ tất cả đều trở nên nóng rát, cho dù là một vị tiên đã đầu thai làm người trần, giờ phút này cũng không thể khống chế được trái tim đập thình thịch càng lúc càng nhanh.
Lặng lẽ hít sâu trấn định lại nhịp tim, cô nhanh chóng mở chiếc Pocket PC ra một nửa, dùng mạng không dây kết nối với cơ sở dữ liệu khổng lồ của Thiển Vũ, nhập danh hiệu của vị cố vấn kia vào mục tìm kiếm, duyệt phân loại trong một phút, chỉnh lý lại tóm tắt đơn giản rõ ràng đáp án Chiếm Nam Huyền yêu cầu, sau đó gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
Anh quay đầu lại nhìn cô, rồi lại nhìn về phía tư liệu trong tay cô, cô thông minh lập tức rút ra phương án kĩ thuật, đưa phần lắp đặt hệ thống nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt anh, anh cong nhẹ khóe môi, nhìn cô một cái, con ngươi thoáng di chuyển, dừng lại trên đôi bông tai tinh tế màu hồng nhạt của cô, lại nâng mắt nhìn cô một cái.
Ôn Noãn giật mình, không biết tại sao trong ánh mắt lãnh đạm của anh có chút hàm ý gì đó cô nói không nên lời, còn chưa kịp nghĩ lại xem có phải mình đã làm sai chỗ nào rồi hay không, ý thức bị quấy nhiễu không tự giác ngẩng đầu lên, Chu Lâm Lộ ngồi đối diện chiếc bàn dài không vui nhìn cô chằm chằm.
Cô xém tí nữa cười theo bản năng, tức khắc tỉnh giác tình huống không phù hợp mà nhịn xuống, dùng ánh mắt hướng về phía anh ta biểu đạt khẩn cầu, hy vọng anh ta rộng lượng, ngay sau đó cảm giác tồn tại của người bên cạnh khiến cô phải đảo mắt lại, ánh mắt Chiếm Nam Huyền đã trở nên lạnh lùng, giống như đang cảnh cáo cô giờ phút này thái độ làm việc tốt nhất nên chuyên nghiệp một chút.
Ôn Noãn như muốn nâng cao tay lau sạch mồ hôi trên trán mình.
“Cô nhớ kĩ, mấy chỗ này cần phải sửa.” Chiếm Nam Huyền nói, ngữ khí lạnh lẽo vạn phần.
Cô vội vàng lấy giấy bút, ghi tất cả những gì anh nói vào hồ sơ.
Khi hội nghị buổi sáng kết thúc, cả Đại Trung và Thiển Vũ đều thuận lợi qua cửa, bảy công ty con còn lại bốn, cuối cùng do ai giành được thì phải đến chiều mới có kết quả cuối cùng.
Khi Ôn Noãn thu dọn mọi thứ trên mặt bàn Chu Lâm Lộ đi tới, bất kể tình huống có phù hợp hay không, cũng giống như không thèm nhìn Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng vẫn còn ngồi bên cạnh, anh ta không hề cố kị hôn lên mặt cô:”Ăn cơm trưa với anh nhé?”
Cô có chút xấu hổ đẩy anh ta ra:”Không được, em vẫn còn việc phải làm.”
“Vậy anh sẽ gọi điện thoại cho em.” Chu Lâm Lộ yêu chiều xoa xoa đầu cô.
Sau khi anh ta đi khỏi Chiếm Nam Huyền mới thong thả đứng lên từ ghế dựa, ánh mắt so với trước càng xa cách ba phần, dường như đối với cô có một chút khinh bạc công tư bất phân, “Những thứ lúc trước tôi nói phải sửa, cô tốt nhất đừng làm sai tí gì.”
“Vâng.” Cô đáp, không nói hơn một chữ.
Anh mang theo Cao Phóng rời đi.
Bạn trai cô là đối thủ một mất một còn với công ty, có thể thấy thân phận của cô có bao nhiêu mẫn cảm, thông thường mà nói Chiếm Nam Huyền không nên cho cô tiếp xúc dự án này, cô không biết tại sao anh lại tin tưởng cô như vậy, tất cả hồ sơ đều do một tay cô chuẩn bị.
Trên máy tính rất nhanh sửa những những chỗ cần sửa, dùng máy in di động in ra, mở tất cả các bản sao tài liệu, sau khi gỡ bỏ những trang liên quan liền thay cái mới vào, vừa làm xong, điện thoại của Chu Lâm Lộ đến.
“Có nhớ anh không?”
“Lúc nãy là anh cố ý?”
Anh ta ngoác miệng cười to:“Quả nhiên baby thông minh, thảo nào Chiếm Nam Huyền trọng dụng em.”
“Chu công tử, hủy bát cơm của người khác cẩn thận bị trời trách phạt.”
“Anh bồi thường cho em một cái bát vàng là được chứ gì?”
“Thần thiếp không dám.”
Công việc của cô hiện tại vẫn tương đối thuận lợi, anh ta không được đá bát cơm của cô rồi trộm cười, thấy đồng hồ đã là một rưỡi, cách lúc hội nghị bắt đầu chỉ còn nửa giờ, Ôn Noãn lúc này mới nhớ tới mình còn chưa ăn cơm trưa:”Không nói chuyện với anh nữa.”
“Vậy cho anh một cái Goodbye kiss.” Chu Lâm Lộ nói, lằng nhằng khiến cô phải bật cười.
Vừa quay đầu lại đã thấy Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng đã tiến vào cửa, “Như vậy trước đã.” Cô vội vã cúp điện thoại.
Cao Phóng đưa cho cô một phần sandwich, nhưng bởi vì lo lắng cả buổi sáng nay khiến cô không ăn được cái gì, sau khi cắn hơn một nửa rốt cục ăn không vào, thảo nào trong sách nói những ngày này con người không thể qua được, thêm vài lần nữa nói không chừng không phải là loét dạ dày thì cũng là viêm dạ dày cấp tính.
Chiếm Nam Huyền sau khi ngồi xuống lật xem số tài liệu cô đã sửa, không nói gì, tiếp theo tầm mắt dừng lại trên chiếc bánh sandwich cô không đụng đến để trên bàn, sau đó liền chuyển đi.
Đến khi Chu Lâm Lộ cùng cấp dưới tiến vào, chỉ có người từng làm việc bên người Chiếm Nam Huyền như Cao Phóng và Ôn Noãn mới cảm nhận được, anh nhìn qua thần sắc vẫn lãnh đạm như bình thường, nhưng trên thực tế đã nổi lên rất nhiều biến hóa nhỏ, mày ngài khẽ chau lại, khóe môi cũng hơi hơi nhếch lên.
“Làm sao vậy?” Cao Phóng hạ giọng hỏi.
“Bìa hồ sơ dự thầu của bọn họ đổi rồi, không phải là cái hồi sáng.”
Cao Phóng và Ôn Noãn nhìn nhau, đều không rõ vì sao.
Chiếm Nam Huyền hạ đôi mi dài, tập trung suy nghĩ, một lát sau anh nhìn đồng hồ, nói với Ôn Noãn:”Đưa hồ sơ dự thầu cho tôi.”
Cô đưa đến, anh lật đến chỗ số lượng thiết bị và phụ tùng, không chút do dự sửa nhanh thông số trong đấy, cuối cùng gạch bỏ tổng giá, lấy bút viết một con số khác.
Không cần sai bảo, cùng lúc anh động thủ sửa chữa hồ sơ cô cũng nhập vào máy tính, anh sửa một hàng cô lại sửa một hàng, đợi đến khi anh sửa xong tổng giá, cô cũng hoàn thành việc in tài liệu đã thay đổi, hai người không nói một tiếng, lại ăn ý như đã cộng sự nhiều năm, làm Cao Phóng đang ngồi một bên cực kì kinh ngạc.
Ngay sau đó Ôn Noãn mở hồ sơ dự thầu đã sửa xong ra, nhóm Lãnh Như Phong đúng giờ tiến vào.
Đó là một huyền thoại sống trong giới thương nghiệp, bức tranh tuấn mĩ vô song sau khi kết hôn nhiều năm vẫn không thay đổi, đôi đồng tử đen tỏa sáng lấp lánh như kim cương, cho dù ánh sáng trong nó đã hơi mờ nhưng vẫn khiến người ta phải khiếp sợ, tùy tiện ngồi xuống ghế da lớn, nhưng cử chỉ vẫn mang theo khí độ ung dung đẹp đẽ, trận này nghiễm nhiên không đánh mà thắng, duy nhất vẫn là sự tao nhã tuyệt đối trong lòng bàn tay ông ta, một lời khuynh đảo cả thiên hạ.
Bốn công ty còn lại đem hồ sơ dự thầu đệ trình lần thứ hai.
Hai công ty khác biện luận chưa đến một giờ cũng bị Lãnh Như Phong phủ quyết đuổi đi, sau đó Ân Thừa Liệt kinh ngạc đưa hồ sơ dự thầu của Thiển Vũ cho Lãnh Như Phong, ông ta buông tài liệu của Đại Trung ra, cầm lấy nhìn lướt qua, con ngươi đen hiện lên sự quỷ dị, lười biếng dựa lưng vào ghế:”Tổng giám đốc Chiếm, cậu báo giá này không sợ bị lỗ vốn sao?”
Chiếm Nam Huyền cười nhạt, trả lời:”Giá này được tổng hợp từ sự cố gắng của mấy phòng ban trong Thiển Vũ mới có được, tôi rất tin tưởng nhân viên của mình, làm ăn lỗ vốn chúng tôi sẽ không làm. Đương nhiên, nếu thứ ngài ám chỉ chính là báo cáo lợi nhuận của tôi thấp hơn mức ngài mong muốn, vậy tôi có thể nói thẳng, vì đạt được hạng mục này tôi quả thật đã giảm lợi nhuận đến một mức nhất định. Cũng giống Tổng giống đốc Lãnh ngài muốn dùng hệ thống thông minh để hấp dẫn du khách, chỉ cần công trình này thành công, hệ thống thông minh sẽ trở thành minh chứng kĩ thuật của Thiển Vũ đứng đầu thế giới, mọi người đều biết, loại tài sản vô hình này trong tương lai sẽ mang đến lợi nhuận thực không thể lường được, vậy nên nói tôi đâu có lỗ gì?”
Có cố vấn nghi ngờ:”Nhưng thời gian đầu tư dài như vậy, cậu có chắc chắn mình có đủ vốn để quay vòng và không xuất hiện lỗ hổng tài chính không?”
“Báo cáo kiểm toán quý này đang nằm ở trên bàn các vị, không cần phải nghi ngờ về thực lực của chúng tôi.”
Lãnh Như Phong mỉm cười:”Không tồi, tuổi trẻ hứa hẹn.” Nói xong đứng dậy, Ân Thừa Liệt cũng đứng dậy theo.
Ôn Noãn còn chưa hiểu thế nào đã thấy sắc mặt Chu Lâm Lộ không bình thường, sau đó Lãnh Như Phong đi đến trước mặt anh ta, vươn tay ra bắt tay với anh ta:”Chu tiên sinh, tôi thật xin lỗi, bởi vì giá cạnh tranh của Thiển Vũ gần sát với dự toán của chúng tôi nhất, phương án cũng phù hợp với yêu cầu của chúng tôi hơn, cho nên hợp đồng này đoàn cố vấn quyết định cho bọn họ, hy vọng lần sau lại có cơ hội hợp tác với Đại Trung.” Cứ như một lời hòa âm, mùi khói súng của chiến trường vô hình rốt cuộc cũng kết thúc, Chiếm Nam Huyền dựa vào sự quả quyết và năng lực dự toán chuẩn xác giành được chiến thắng, mãi cho đến khi Chu Lâm Lộ mang người rời đi, Ôn Noãn từ đầu đến cuối cũng không dám nhìn về phía anh ta.

13 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C2(2)

  1. Pingback: Mini bus hire in Dungeness A : Coach Hire in Dungeness A

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s