Huyền của Ôn Noãn-C2(1)

Chương 2: Cạnh đoạt, Lãnh thị (1)

Mỗi thứ bảy Ôn Nhu vẫn đến đấy ăn cơm như cũ , sau khi ăn uống no nê nằm dài trên sofa đọc sách.
Ôn Noãn ngồi xuống chiếu, mở laptop ra làm việc.
“Sao hôm nay mày không về công ty nữa? Mấy tuần trước không phải nhiệt tình, cơm nước xong ngay cả trưa cũng không ngủ đã đi rồi à?” Ôn Nhu hỏi.
“Lúc đó mới nhậm chức, rất nhiều tài liệu cần kiểm tra không tiện mang về nhà, bây giờ đã vào quỹ đạo nên có thể giải quyết ở nhà, cũng lười chạy đi chạy lại.”
Ôn Nhu liếc nhìn cô một cái:”Không phải là Chiếm Nam Huyền chọc mày đấy chứ?”
Ôn Noãn cười:”Chị nghĩ đi đâu thế? Em bây giờ là người làm công ăn lương, ông chủ bắt em 5 giờ 45 phút chết, em không dám kéo dài 5 giờ 45 phút hơn một giây.” Làm gì có kiểu nói thủ trưởng chọc cấp dưới, anh ta không bới móc lỗi sai cô đã muốn cười trộm đến chết rồi.
“Nhưng tao nhìn thế nào cũng thấy mày giống hệt trước kia, một khi không vui thì buồn bực ở trong phòng, rõ ràng tức giận một chữ cũng không nói, thờ ơ lãnh đạm vứt người đắc tội mày sang một bên, thế nào cũng phải để đối phương lừa mày một vạn ba nghìn lần mới chịu hồi tâm chuyển ý.”
“Chị cũng nói đó là hồi trước, chị xem bây giờ Lâm Lộ có lừa em không?” Trong tháng rưỡi gần đây cũng không có mấy lần nhìn thấy bóng dáng anh ta.
“Mày với Chu Lâm Lộ thế nào rồi?”
“Giống như trước đây thôi.”
“Định khi nào thì kết hôn?”
“Khi nước chảy thành sông.”
Ôn Nhu không chịu được trừng mắt:”Sao không nước chảy đá mòn luôn đi.”
Cô mỉm cười:”Nước chảy đá mòn cũng đúng.”
“Cái gì nên là thì làm đi, tao ghét nhất cái gì thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông, thật là, có cần tao đục một lỗ lên cái ống nước trong phòng bếp nhà mày không, sau đó để nó chảy đầy nước, như thế liền trở thành nước chảy thành sông.”
Ôn Noãn bật cười đứng dậy.
“Mày làm gì đấy?”
“Đi tìm dụng cụ đục ống nước cho chị.” Quyển sách trên tay Ôn Nhu như ám khí phóng nhanh đến, Ôn Noãn vội vàng nấp đi, vào phòng bếp bưng đĩa xoài đã gọt sạch ra, sau đó tiếp tục vùi đầu làm việc.
Ôn nhu trợn trắng mắt, “Tao đã đưa số tiền gấp ba lần số bố để lại cho mày rồi còn gì, tội gì phải vất vả dậy từ sáng sớm đi kiếm tí tiền lương.”
“Không đi làm cũng chẳng có việc gì làm, chẳng nhẽ lại ở nhà tự làm bà nội trợ cho mình à?” Kỳ thực tiền lương của cô cũng không thấp như Ôn Nhu và Chu Lâm Lộ đả kích, bởi vì cấp bậc cao, chi tiêu hàng ngày bao gồm cả phí trang điểm ăn mặc có thể đặt vào hóa đơn của công ty, cuộc sống hiện nay cô rất vừa lòng, sống không phải lo, còn mong gì nữa?
“Thật không biết phải nói mày thế nào, ngoại trừ Chu Lâm Lộ ra bất kể nam nữ đến gần đều một mực bài xích, nếu thích cậu ta như vậy không bằng gả sớm đi cho xong chuyện, đừng suốt ngày thả trâu đi ăn cỏ, thả không cẩn thận cậu ta lại bị người khác dắt mất.”
“Hả? Chị đã nghe thấy gì? Còn nhìn thấy gì nữa?”
”Mắt và lỗ tai tao đều không tốt, không nghe được cũng chẳng thấy gì, nhưng hy vọng mày tốt hơn một chút, đừng chỉ toàn tâm toàn ý làm công ở Thiển Vũ, hai tai không nghe thấy chuyện của bạn trai mình.”
“Cảm ơn chị già đã nhắc nhở, đừng nói em nữa, nói chị đi.”
Ôn Nhu miễn cưỡng cầm quả xoài lên:”Tao? Tao thì có gì mà nói? Mỗi ngày ngoài muốn kiếm tiền ra chính là muốn kiếm thật nhiều tiền.”
Nghe vậy lông mi Ôn Noãn cụp xuống một nửa, cười cười:”Đôi khi chị cũng nên quan tâm đến mình một chút.”
Bàn tay Ôn Nhu cầm quả xoài khựng lại giữa không trung,”Có ý gì?”
Cô ngẩng đầu, con ngươi bình thản:”Thật ra thứ bảy nào chị cũng không cần phải bớt thời gian đến chỗ em.”
Ôn Nhu giật giật khóe miệng:”Tao đã nói gì sai khiến mày không vui à? Có phải là những lời vừa nãy về Chu lâm Lộ không?”
“Chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó, em biết cuộc sống của mình đơn điệu nên khiến chị không thể yên tâm được, nhưng bây giờ em đã 25 tuổi, chị có thể đến với cuộc sống của chính bản thân mình………….Cho dù là trước kia, em cũng không phải trách nhiệm của chị, chị chưa bao giờ nợ em cái gì.”
Ôn Nhu im lặng không lên tiếng, ăn từng miếng từng miếng xoài, sau đó đứng dậy, “Tao còn có việc, hôm nào lại tán chuyện nhé.”
Ôn Noãn cũng không mở miệng giữ lại, chỉ lặng lặng nhìn chị rời đi.
Nếu chuyện đời có thể quay lại lại từ đầu, mọi thứ của hôm nay, hết thảy liệu có thay đổi không? May mà trong chuỗi ngày không có kết thúc này, trên thế giới vẫn còn một thứ có thể mang lại niềm vui cho cô, đó chính là âm nhạc.
Cô nằm trên sofa, cầm điều khiển từ xa mở máy nghe nhạc, làm tiếng đàn tựa nước chảy xuống cả căn phòng.
Đây là thói quen từ hồi trẻ, chuyện thứ nhất phải làm sau khi mở mắt chính là mở âm hưởng, sau đó trong căn phòng tràn ngập tiếng nhạc rời giường, mặc quần áo, rửa mặt, ăn sáng, từ biến ảo khôn lường New Age đến những bài pop trong bảng xếp hạng không bài nào không nghe.
Bao nhiêu năm rồi, mỗi một đêm, cũng là điệu nhạc trong bóng đêm bầu bạn đưa cô vào giấc ngủ.
Bên ngoài cách một lớp rèm cửa sổ sát đất, sau 12 giờ ánh nắng buông tỏa khắp không gian, thời tiết tháng tư lờ lững, bị tiếng nhạc vui vẻ lặng yên mang tới tư vị hồi ức, có chút ngọt ngào dư lại không đuổi đi được, càng nhiều cũng không thể khỏa lấp sự chua xót ẩn nấp đâu đó.
Thật vậy, nếu tất cả mọi thứ có thể quay lại từ đầu.
Ba giờ chiều, chiếc BUGATTI màu xanh ngọc đúng giờ tiến vào chỗ để xe chuyên dụng trong bãi gara ngầm của Thiển Vũ, nhìn vị trí đối diện trống rỗng qua lớp kính thủy tinh, đôi môi nhạt của Chiếm Nam Huyền cong nhẹ.
Ngồi ở ghế phó lái Bạc Nhất Tâm kinh ngạc hỏi:”Anh cười cái gì?”
“Hôm nay cô ấy không tới, em không gặp được rồi.”
Bạc Nhất Tâm thất vọng:”Sao lại khéo như vậy. Ngày đó gặp cô ấy……dường như đã thay đổi rất nhiều.”
Hình cung nhạt bên môi vẫn như cũ, đỗ xe lại, con ngươi lướt qua vị trí đỗ xe để trống kia, Chiếm Nam Huyền không lên tiếng trả lời, thay đổi rất nhiều sao? Nhìn qua quả thật từ trong tới ngoài như một người khác, nhưng một số thứ trong lòng vẫn thủy chung không sửa, tính tình vẫn như vậy, chí khí vẫn cao như vậy.
Bạc Nhất Tâm kéo tay anh lên lầu:”Anh biết không? Trong lòng em cô ấy từng là một lá cờ không bao giờ có thể chạm đến.”
Chiếm Nam Huyền cười nhìn cô:”Em nói gì buồn cười thế? Ba lần liên tiếp đoạt giải vàng Kim Tượng và Kim Mã cho nữ diễn viên, ra mắt mười năm chẳng những thâu tóm khu vực Châu Á Thái Bình Dương và Liên Hoan Phim Cannes, thậm chí có hai bộ phim được đề cử giải Oscar, ngoài danh lợi thành đạt ra còn có một người bạn trai tuyệt thế như anh, đưa mắt tìm khắp Châu Á cũng không có người phụ nữ thứ hai có thể địch nổi em, vẫn chưa hài lòng?” Ôn Noãn có gì? Chẳng qua chỉ là một tiểu thư kí không tiếng tăm, chiếm giữ một vị trí nhỏ nhoi trước cửa văn phòng của anh, một cái bàn một cái ghế một dàn máy vi tính cộng với tư liệu và dự án, mỗi giờ mỗi phút đều phải xem sắc mặt ông chủ mà làm việc.
Bạc Nhất Tâm tiện tay lấy ra một tập văn kiện lẫn trên bàn Ôn Noãn, thấy bên trong dán nhãn phân loại hạng nhất, trật tự rõ ràng, kiểm tra tiện lợi, khép lại thả vào chỗ cũ, cô khẽ thở dài.
“Anh có cảm giác này không? Càng thành công lại càng cảm thấy đó không phải là thứ mình muốn, ngược lại lại hoài niệm những tháng ngày chưa bị lòng tham làm ô uế, có đôi khi đêm khuya mơ quay về, khi tỉnh lại thấy ngực như có một lỗ hổng, bắt đầu không biết là cái gì, từng tháng từng năm qua đi, rốt cục cũng có một ngày hiểu được, thì ra dưới tận đáy lòng vẫn có một sự áy náy rất sâu sắc.” Cô quay đầu lại nhìn anh, “Nếu không phải là anh không cho phép, hai năm trước em đã muốn liên lạc với cô ấy rồi.”
“Anh làm vậy cũng là muốn tốt cho em, em tự tìm tới cửa chỉ tổ làm mình mất mặt thôi.”
“Không đến mức đó chứ? Ngày hôm ấy không phải Ôn Noãn cũng chào hỏi em ư? Không cự tuyệt người đến hàng dặm mà. Em chỉ thấy kì lạ, trước kia tính cách cô ấy cởi mở như vậy, bây giờ thế nào lại phiêu dật như một tiên tử, thật người ta khó có thể tưởng tượng.”
Một lát sau Chiếm Nam Huyền mới nói:”Cô ấy quả thật đã thay đổi rất nhiều, tự phong bế chính mình lại.”
Bạc Nhất Tâm kinh ngạc, “Em chẳng thấy thế tí nào.”
“Cô ấy làm việc ở Thiển Vũ hai năm, không kết giao một người bạn.”
Thần sắc Bạc Nhất Tâm trở nên hơi ảm đạm, nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng mới khẽ cười khổ.
“Có lẽ đều là tại em.”
Chiếm Nam Huyền lắc đầu:”Không liên quan đến em, năm đó…..có thể đã xảy ra một số chuyện ngay cả anh cũng không biết.”
“Ngay cả anh cũng không biết?”
“Ừ, nhưng nó không quan trọng.”
Chiếm Nam Huyền kéo eo cô,”Hiện tại anh chỉ có một tâm niệm chưa làm xong, chờ anh chấm dứt chuyện này sẽ kết hôn với em.”
Bạc Nhất Tâm không lên tiếng, tựa trán lên hõm vai anh, lông mi phất qua bóng tối trong áo sơ mi của anh, có chút xuất thần.
Ánh đèn màu lam hắt xuống đất đối diện với ánh sáng bên ngoài, con ngươi anh ngưng tụ thành vẻ trầm mịch, giống như lạnh lùng vô tình ngang nghạnh của sắt đá, lại giống như nước mềm mại như vạn sợi tơ lụa, giống như hồ nước sâu thẳm nuốt đi sự tự do mỗi tấc đang ngập ngừng lay động, lại giống như vạn mã mang tâm niệm lao nhanh như mây bay, rối rắm đến cực điểm.
Chung quy phức tạp tới mức e rằng không ai có thể hiểu.

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C2(1)

  1. chắc là 2 người đã yêu nhau nhưng bây giờ giả vờ ko quen biết đúng ko bạn? mình thấy truyện này đoạn dầu có vẻ rắc rối quá, đọc hơi khó hiểu. thank bạn nhé.

  2. Pingback: Chơi Halloween: Sao Việt đẹp lạ! « AKI QUANG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s