Huyền của Ôn Noãn-C1(2)

Chương 1: Bắt đầu, gặp lại (2)


Mấy ngày liên tiếp, Ôn Noãn bận rộn trên tầng 66 bàn giao với Dương Ảnh sắp rời chức.
Mặc dù Dương Ảnh đã cẩn thận dặn dò những công việc hàng đầu cho Ôn Noãn, nhưng rất nhiều thư từ trong đêm qua lại như nước lũ, vẫn khiến cô bận tíu tít.
Người sáng lập Thiển Vũ Chiếm Nam Huyền vẫn đang công tác chưa về, nhưng làm thư kí chính có quan hệ chặt chẽ nhất với anh ta, tất cả các email anh ta dùng để trao đổi với nhân viên cấp cao đều không ngoại lệ sẽ phải gửi một bản sao cho cô để cô thuận tiện tìm hiểu, theo dõi và giải quyết các chỉ thị của anh trên toàn thế giới.
Lần đầu tiên bàn giao, mỗi một bức email cô đều lúng túng, phải thỉnh giáo Dương Ảnh hoặc gọi điện cho người phụ trách của bộ phận có liên quan, hỏi rõ ngọn nguồn, sau đó cẩn thận tìm hiểu tình huống hiện tại và theo dõi sơ đồ bố trí.
Quản lý tài sản, dịch vụ tài chính và công nghệ thông tin là ba ngành trung tâm lớn của Thiển Vũ, từ nửa năm trước Chiếm Nam Huyền chuyển trọng tâm quản lý tài sản và dịch vụ tài chính sang Mĩ, sau đó cắt cử người bạn dốc sức làm việc cùng anh ta trước khi sáng lập Thiển Vũ làm tổng giám đốc, quyền lực từng bước được chuyển giao xuống cấp dưới.
Lần này điều Dương Ảnh đi, cũng là bởi vì cô ấy hiểu rõ công việc hai lĩnh vực này nhất.
Bởi vậy lĩnh vực Chiếm Nam Huyền tự mình nắm giữ chính quốc chuyển sang công nghệ thông tin, trước đây một số công việc không nhất thiết phải báo cáo với anh ta nhân viên cũng viết email, có lúc ngay cả Dương Ảnh cũng không biết là chuyện gì, vì vậy để chỉnh lý công việc nặng nề một cách rõ ràng nhất, mỗi ngày Ôn Noãn đều ở tầng 66 một mình tăng ca đến tận khuya mới về.
Lúc mệt mỏi, bưng một chén nước sôi vào phòng họp, lặng lẽ theo quảng trường dưới đất nhìn ra xa.
Tòa nhà Thiển Vũ được xây từ ba năm trước, tọa lạc trên một con đường phồn hoa buôn bán bậc nhất, hai tòa lầu một chính một phụ cao 66 tầng, lầu chính dùng cho mục đích kinh doanh, hai tầng trên đó là đại sảnh tiếp khách vô cùng rộng rãi, tầng 3, 4 là lịch sử quá trình phát triển của công ty và nơi trưng bày sản phẩm, tầng 5 trở lên là khu vực văn phòng.
Lầu chính và lầu phụ ngoài đường giao thông trên mặt đất ra, ở tầng 4 còn có một hoa viên khổng lồ phong cảnh xanh biếc nối hai tòa kiến trúc hợp lại thành một.
Lầu phụ là nhà ăn của nhân viên, quán cà phê, phòng tập thể hình, bể bơi và sân bóng trong nhà, ăn uống nghỉ ngơi vận động trong trong một, tầng 15 đến tầng 60 theo hình thức khách sạn, dành cho nhân viên cao cấp độc thân, hoặc được dùng để giải quyết chỗ ở cho nhân viên hay đi công tác, từ tầng 61 trở lên không mở cửa cho người ngoài, mọi người đều đoán đó không gian riêng tư của tổng giám đốc.
Liên quan đến chuyện làm giàu của Chiếm Nam Huyền, đó mới là một kì tích thực sự.
Khi anh mười tám tuổi thi đỗ vào đại học, internet ở châu Á chỉ mới phát triển. Con người rất trẻ đó đã dùng 2 triệu để sáng lập Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ, nửa năm sau thu được một món tiền đầu tư mạo hiểm 5 triệu. Sau đó vài năm, internet phát triển hừng hực như dầu sôi lửa bỏng, Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ phát triển đến mức nhà nhà đều biết.
Nhưng không ai ngờ tới là, trước khi tốt nghiệp đại học anh ta bán công ty với giá 300 triệu.
Nhưng chuyện li kì nhất là, không lâu sau khi anh ta bán công ty, mạng internet như bong bóng bị chọc thủng, 80% công ty mạng phải đóng cửa, người giống anh ta trong thời kì đảo điên có thể toàn thân trở ra không có một ai, bắt đầu từ khi đó, cái tên Chiếm Nam Huyền này trở thành thần thoại trong nội ngành.
Khi người cùng ngành đang vì sinh tồn mà bị sứt đầu mẻ trán, anh ta vừa tốt nghiệp đại học với số vốn hùng hậu dễ dàng tiến vào lĩnh vực quản lý tài sản và dịch vụ tài chính, các hoạt động kinh doanh không chỉ bao gồm quỹ vốn của chủ sở hữu doanh nghiệp tư nhân, vốn của các quỹ đầu tư tổ hợp, quỹ đầu tư bất động sản, quỹ đầu tư dạng kín và các luồng đầu tư khác, còn cung cấp dịch vụ tư vấn hỏi đáp xí nghiệp, dịch vụ tư vấn tái cơ cấu và tái thiết.
Nửa năm sau, khi Thông tin tốc độ cao Thiển Vũ không duy trì được sắp đóng cửa, anh ta bỏ ra 30 triệu mua lại công ty một lần nữa, đổi tên thành Công nghệ ánh sáng Thiển Vũ, sau khi tái niêm yết trên NASDAQ ở Mỹ, ngày bắt đầu lên sàn giá mua vào tăng mười lần so với mức niêm yết, trong hai giờ bắt đầu phiên giao dịch giá cổ phiếu từ 30 đô la tăng lên tận 90 đô la, lợi nhuận đạt đến 200%, như thế Thiển Vũ sôi nổi rầm rộ vượt qua kỳ vọng của đoàn cố vấn.
Vài năm sau, Thiển Vũ thâm nhập vào đủ các ngành các nghề, cuối cùng trở thành một trong những tổ chức lớn hàng đầu, chi nhánh trải rộng toàn cầu, doanh thu hàng năm gần mấy trăm triệu đô la Mĩ.
Về sau, đến ngay cả tạp chí Forbes cũng không biết tài sản tư nhân của Chiếm Nam Huyền là bao nhiêu, hai năm gần đây, Thiển Vũ mua hai vệ tinh thương mại của công ty vệ tinh Mĩ và thành công phóng vào không gian.
Một người dị bẩm thiên phú tài hoa buôn bán lại có tiền như Chiếm Nam Huyền đã hiếm, nhưng anh ta ngoài tiền ra còn rất đẹp trai.
Anh ta, người đứng đầu trong mười người đàn ông hoàng kim độc thân năm nay 28 tuổi, thân hình tỉ lệ hoàn mĩ vừa đúng một mét tám mươi lăm, eo thon chân dài gợi cảm không gì so sánh được, ngũ quan tựa như được họa gia cổ đại tỉ mỉ vẽ phác thảo, hơn nữa trên gương mặt đẹp trai vĩnh viễn một mảnh lạnh lùng lãnh đạm không dính nhân gian khói lửa, khiến người ta không thể kháng cự được sự quyến rũ bí ẩn như xa như gần của anh.
Nữ nhân viên trong công ty thường hình dung anh như thế này “Tổng giám đốc đẹp đến mức tôi muốn té xỉu”, nó khuếch trương đến nỗi sau này cả cao ốc Thiển Vũ đều biết, nếu một nữ đồng bào nào đó nói với mọi người :”Xong rồi, hôm nay tôi lại ngất rồi.”, đó nghĩa là cô ta vừa mới gặp Chiếm Nam Huyền.
Cho dù đều biết chỉ có thể âm thầm ngưỡng mộ anh mà không bao giờ có thể với tới được, nhưng mỗi ngày đều có không ít nhân viên nữ lén lút giấu mình chờ đợi ở những chỗ anh phải đi qua, kẻ gan lớn thì làm bộ lơ đãng tình cờ gặp, kẻ nhút nhát thì đứng trông mong bi thương ở đằng xa, chỉ cần có thể nhìn thấy anh một lần đã cảm thấy mỹ mãn, chuyện này dường như đã trở thành khóa học bắt buộc của phụ nữ chưa kết hôn trong Thiển Vũ, vì thế trong cao ốc ngày ngày đều có kẻ ngất đến chết đi sống lại.
Có tiền đã khó, có sắc lại càng khó hơn. Tuy nhiên, đối tượng khiến hàng vạn hàng nghìn thiếu nữ say mê đến chảy nước miếng Chiếm Nam Huyền, ngoài tài mạo song toàn ra còn rất có tình nghĩa- anh ta là người đàn ông có điều kiện ăn chơi nhất lại không ăn chơi trong thiên hạ, điểm ấy quả muốn giết người.
Anh với mối tình đầu – ngọc nữ minh tinh nổi tiếng toàn thành phố Bạc Nhất Tâm chung tình mười năm như một, từ hồi 18 tuổi quen biết cô ấy đến bây giờ, tuy rằng trên bàn làm ăn khi rảnh rỗi có dịp thì chơi, nhưng tình yêu lâu vậy vẫn thủy chung không hề thay đổi, bao nhiêu năm nay đôi kim đồng ngọc nữ này luôn là hình mẫu khen ngợi của mọi người – trên tất cả các mặt báo đều nói như vậy.
Trong thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc, người phụ trách bộ phận nghiệp vụ Cao Phóng hứng trí dạt dào xoay tờ tạp chí trong tay mình:”Dường như ngay cả những phân tử không khí trong thành phố này cũng đang kiễng chân chờ đợi hôn lễ của cậu với Nhất Tâm.”
Chiếm Nam Huyền đút hai tay vào túi quần, hai mắt dừng trên màn hình biểu thị, thấy thang máy di chuyển nhanh qua từng tầng, đôi môi nhạt khẽ vẽ lên một độ cong hoàn mỹ, không đáp lại.
Tới tầng 66, đúng lúc cửa mở ra cả hai đều ngây ngẩn.
Đập vào mắt chỉ thấy bên cạnh cửa phòng Tổng giám đốc, trên trần hai bóng đèn dài vẫn đang bật sáng, ngoại trừ đồ trang trí và những bồn cây xanh lớn trên dãy hành lang, trong không gian rộng rãi không một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng máy điều hòa trung tâm hoạt động, nhưng máy tính trên bàn thư kí vẫn đang sáng, văn kiện cũng mở ra chưa thu dọn.
Hiển nhiên có người vẫn chưa đi, chẳng qua là đang tạm thời rời khỏi chỗ ngồi.
Cao Phóng cười nói:”Ôn Noãn quả nhiên vẫn chăm chỉ như vậy.” Tiếng bước chân nhỏ vang lên không chần chừ, từ nơi nào đó trong không gian truyền đến, từ xa đến gần, cuối cùng dừng ở trước cửa phòng họp.
Chiếm Nam Huyền quay đầu lại, tầm mắt tao nhã lãnh đạm đón nhận một đôi mắt không gợn sóng.
Hai người nhìn nhau có ba giây.
Ôn Noãn lập tức mở miệng, “Chiếm tổng, giám đốc Cao.”
“Khuya như vậy cô còn chưa về?” Cao Phóng trêu ghẹo, “Nhân viên cao cấp không có phí tăng ca đâu.”
Cô cười cười:”Về bây giờ đây.”
Vì thân là lãnh đạo, Chiếm Nam Huyền chỉ gật đầu với cô, không nói gì, rút đôi tay từ trong túi quần ra, đẩy hai cánh cửa màu tối được chạm khắc tinh xảo, đi vào phòng làm việc của mình.
Sau khi đi thẳng đến bàn làm việc, lại không ngồi xuống, mà đi lên phía trước hai bước đứng trước lớp tường kính trong suốt, thành phố này nhiều năm trước đã mất đi ánh sao rồi, trong màn đêm vô tận chỉ còn những ánh đèn neon nhấp nháy, từng chiếc xe nhỏ như hộp lưu thông dưới những ngọn đèn đường cách đều nhau, phát ra những tia sáng như vòng cung lửa.
Nhìn từ trên cao xuống như vậy, cả người như đang chìm đắm trong đám mây của bầu trời đêm, chăm chú nhìn ngó nhân gian.
“Cao Phóng.” Khoanh hai tay trước ngực, anh gọi.
“Gì thế?” Cao Phóng đi tới bên cạnh anh.
“Nếu có người muốn đẩy cậu từ trên cao xuống dưới, cậu sẽ làm thế nào?”
Cao Phóng ngẩn ra.
“Cậu sẽ chọn liều chết không theo, hay là thả người nhảy xuống?”
Cao Phóng nghe không hiểu ra sao, “Cậu muốn nói gì?” Lời của cậu ta như đang ẩn chứa sự sắc bén nào đó.
Chiếm Nam Huyền theo bầu trời đêm xa xôi thu lại tầm mắt, quay đầu nhìn về phía anh ta, “Không có gì, vừa nãy cậu nhắc đến Nhất Tâm, ngẫm lại tôi và cô ấy đã ở bên nhau mười năm, quả thật cũng là lúc nên kết hôn rồi.”
Cao Phóng ngạc nhiên, “Cậu nói thật hả?”
Anh gật đầu, trở lại chỗ ngồi, “Vụ của Lãnh thị chuẩn bị thế nào rồi?”
“Hiện tại vẫn thuận lợi.” Cao Phóng dừng một chút, “Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chúng ta trong dự án này là Đại Trung.”
“Chuyện này tôi biết, làm sao vậy?”
“Thẳng thắn mà nói tôi không biết Trì Bích Tạp vì cái gì lại đề cử Ôn Noãn.”
Chiếm Nam Huyền thản nhiên cười cười, “Chuyện này Bích Tạp đã hỏi qua tôi.”
Cao Phóng lại ngạc nhiên, “Là cậu phê chuẩn à?”
“Trong ba người, Trì Bích Tạp lại chọn một người có kinh nghiệm ít nhất và cũng có bối cảnh đặc biệt nhất, tất có lý do.”
“Cuộc họp thứ nhất để cô ấy dự thính thôi chứ?”
“Không có lý do gì không cho cô ấy tham gia, trước khi cô ấy làm sai chuyện gì không cần coi là kẻ trộm phải đề phòng, nếu không sẽ chỉ gây trở ngại cho công việc của chúng ta.”
“Hiểu rồi, đối sự không đối nhân, tôi sẽ nói với Quản Dịch.”
Chiếm Nam Huyền không nói nữa, mâu quang u ám nhìn về phía ngoài cánh cửa văn phòng mở một nửa, nơi đó sớm đã mịt mù không có bóng dáng con người.

13 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C1(2)

  1. Tác giả đã cố ý cho Thiên Vũ lên mây xanh nhưng quên mất không đẩy doanh thu của công ty lên mức vài trăm tỷ đô la. 🙂 lâu lâu bắt giò thôi! Cảm ơn Nana.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s