[NTBĐ]-Chương 161

Chương 161: Mang thai

 

Hai tháng sau, tôi nhờ dì Lâm đi mua hộ que thử thai, kì sinh lý của tôi trước này đều rất chuẩn, vậy mà tháng này đã chậm hơn một tuần rồi còn chưa đến, lòng tôi có chút sờ sợ.

Chắc là mang thai rồi, nhưng tôi không dám khẳng định nên mới nhờ dì Lâm đi mua hộ que thử thai. Ở chung hai tháng,lại không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào, không mang thai mới là không bình thường.

Nếu thật sự có đứa bé thì phải làm gì bây giờ? Tôi không muốn sinh con, càng sợ bụng mình phải mang thêm một quả cầu thịt, sinh con sẽ rất đau, làm phụ nữ có thai sẽ mệt chết, tôi nhất định phải tìm cơ hội rời khỏi đây, nhất định phải tìm cơ hội đến bệnh viện lấy đứa bé ra.

Sau khi dì Lâm mua que thử thai về, tôi lập tức chạy vào trong phòng tắm, nhìn thấy một vạch đỏ kia lòng tôi chợt lạnh, kết quả là dương tính, tôi thực sự mang thai.

Chán nản đi ra khỏi toilet, vẻ mặt dì Lâm chờ mong hỏi:”Tô tiểu thư, có phải có tin mừng rồi không?”
Ha, cái kết quả này mà bà còn bảo là tin mừng được cơ đấy, nhưng đối với tôi đây là một tin xấu, vô lực lắc đầu:”Kết quả là âm tính, không có mang thai.”

Dì Lâm cười cười, một bên an ủi tôi:”Đừng sốt ruột, hai đứa vẫn còn trẻ, muốn có con thì vẫn còn cơ hội.”

Tôi gật đầu:”Cháu không sốt ruột, cảm ơn dì Lâm.”

“Sao sắc mặt lại trắng bệch như thế, vừa nãy vẫn còn tốt mà.”

“Không có chuyện gì, chắc là do tối qua không ngủ đủ thôi, cháu về phòng nghỉ một lúc.”

Tôi nằm xuống giường, nhẹ nhàng vỗ về bụng, một bên lầm bầm lầu bầu:”Con à, thực xin lỗi, tha thứ cho mẹ không thể giữ con lại. Đừng trách mẹ quá ác, mẹ cũng có chỗ khó của mình, con đến quá sớm, một chút tâm lý mẹ cũng chưa chuẩn bị, hơn nữa mẹ chỉ dùng thân thể mình làm giao dịch với cha con, con lại đến đúng lúc không nên đến, làm mẹ trở tay không kịp, đợi hai năm nữa, đợi mẹ chuẩn bị xong tâm lý, có thể chấp nhận bụng mình có thêm một quả cầu thịt, tới lúc đó hãy đến con nhé. Thực xin lỗi.”

Nước mắt tự nhiên rơi từ khóe mắt xuống, đọng lại trên đầu gối, xiết chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, nhỏ xuống vài giọt máu, thế nhưng lại không cảm thấy đau đớn chút nào.

Không dám tưởng tượng nếu Hạ Mộc Lạo biết tôi muốn lấy con của anh ta ra, anh ta sẽ trừng phạt tôi như thế nào nữa. Liệu có phải vứt tôi ra đường rồi sau đó xoay người bỏ đi không. Hoặc lại giống như Hoa Thần năm đó, hung dữ xúc phạm tôi, sau đó bắt tôi biến mất khỏi tầm mắt anh.

Tôi ôm chặt lấy con gấu bông, nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh rất lạnh, tim ẩn ẩn nhói đau, không ngờ tự tay giết chết con mình tâm trạng lại rối rắm , lại khó chịu như vậy.

Lại qua một tháng, đến tháng 6, xem dự báo thời tiết nói nơi này nóng như thế nào, bao nhiêu độ đó, nhưng tôi một chút cũng không cảm thấy, thậm chí thường xuyên còn thấy lạnh, một tháng này tôi rất nghe lời Hạ Mộc Lạo, anh ta nói một tôi tuyệt không nói hai, anh ta bảo đi đông tôi không dám đi tây, sở dĩ làm những việc này, có lẽ là vì nội tâm cảm thấy áy náy.

Ban đêm, chọc chọc vào khuỷu tay anh ta, bàn tay nhỏ nhắn nhéo nhéo:”Đã ba tháng, mẹ chắc cũng đã tha thứ cho tôi rồi, tôi muốn về nhà một chuyến.”

Tay anh ta cũng nhéo lên mặt tôi, ánh mắt vô cùng dịu dàng:”Ừm, mai anh đưa em về nhà.”

“Không được, cha mẹ tôi không thích người có tiền, không thể để họ nhìn thấy anh và tôi ở cùng một chỗ.”

“Nhà em cũng chẳng lỗ đâu, lấy Nhiễm Nhiễm đổi lấy em, bọn họ sẽ không có ý kiến nữa.”

Đấm lên ngực anh ta một cái:”Có thể đổi à? Dù sao mai không cho phép anh xuất hiện trước cửa nhà tôi.”
Anh ta chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp:”Rồi rồi rồi, sáng mai đưa em về nhà, chiều anh qua đón em.”
“Ừm.”

Hôm sau, tôi cầm lấy túi xách, mang đi tất cả những thứ tôi mang đến đây, Hạ Mộc Lạo đưa tôi đến bên ngoài khu chung cư Tĩnh Hải, trước khi đi anh ta còn đưa tôi một tấm thẻ ngân hàng, nói mật mã là 102030, cầm lấy thẻ, thơm một cái lên mặt anh ta, cái thẻ này chỉ có thể dùng để nhìn, dù trong tấm thẻ này có bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ không động vào, bởi vì tôi phải rời đi, phải đi rất rất xa, cho dù anh ta muốn tìm tôi tính toán cũng không có cơ hội.

Sau khi xe Hạ Mộc Lạo biến mất trong tầm mắt tôi mới nhẹ nhàng thở ra, lập tức vẫy một chiếc xe taxi lại:”Bác tài, đến bệnh viện Phục Khang.”

Trên xe taxi đang bật một bài hát, nghe rất hay, nhưng lại khiến tôi không kìm được bật khóc.

“Tình yêu cũng dùng yêu để tổn thương

Vĩnh viễn dùng để diễn một vở kịch ngoài ý muốn

Đứng cô đơn giữa sân ga mênh mông biển người

Rất muốn đồng hồ quả lắc dừng giây phút này tại đây

Đứng đợi rất lâu trong ngày đó

Lại vì khó khăn nào mà tan biến

Đừng bỏ đi trước khi em đi

Cho dù nhiều hơn một giây bồi hồi

Cho em được dựa vào anh lần cuối

Đừng bỏ đi trước khi em đi

Nhất định sẽ cười và nói bye bye.”

Tôi xoay người đi không cho nước mắt tiếp tục rơi xuống.

Kì thực tôi cũng không biết tại sao mình lại khóc, càng không biết mình khóc vì ai. Chỉ cảm thấy tình yêu là một thứ đồ xa xỉ, người yêu nhau cũng làm tổn thương lẫn nhau, huống hồ là những người vốn dĩ không hề yêu nhau.

Bệnh viện Phục Khang cách nơi này tương đối gần, thời gian đối với tôi rất quan trọng, tôi phải rời đi trước khi bị Hạ Mộc Lạo phát hiện.

Bệnh viện so với biệt thự còn lạnh hơn, tôi không khỏi ôm chặt hai tay, trong lòng phân vân do dự nhưng cuối cùng vẫn quyết định phá. Bác sĩ khuyên tôi hãy giữ lại đứa bé, bà nói:”Đây là một sinh mạng, cháu phải nghĩ cho thật kĩ, một khi đã phá thì sẽ không còn nữa, đối với thân thể cháu cũng có ảnh hưởng.”

Tôi cực kì chắc chắn gật đầu:”Cháu đã nghĩ kĩ rồi.”
****

 

Trong phòng giải phẫu lạnh như băng, thấy bác sĩ chuẩn bị tiêm thuốc tê cho tôi, tôi đột nhiên đổi ý.

Không, tôi phải giữ con tôi lại, chỉ vì một mình tôi thôi, một người cũng là sống, hai người cũng là sống, có thêm một đứa con cũng làm cuộc sống của mình phong phú hơn, lúc tôi cô đơn còn có thể ôm nó:”Không, cháu phải giữ lại đứa bé này.”

Bác sĩ cười cười:”Nghĩ thông là tốt rồi.”

Vừa ra khỏi phòng giải phẫu đã nhìn thấy Hạ Mộc Lạo, trong lòng kinh hãi, anh ta theo dõi tôi, hoặc là nói anh ta không hề tin tưởng tôi, anh ta không nói gì, túm lấy tôi kéo đi, anh ta đi rất nhanh, tôi phải chạy mới đuổi kịp anh ta, vài lần còn suýt ngã.

Ra khỏi bệnh viện, anh ta mới dừng bước, hất tay tôi ra, lạnh lùng nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:”Tô Thiển Thiển, cô thực sự coi tôi là thằng ngốc sao?”
Tôi cúi đầu, bất đắc dĩ nhả ra một câu:”Xin lỗi.”

“Mấy tháng nay tôi còn chưa đủ tốt với cô à?”
Bây giờ tôi không còn sức lực để giải thích cái gì nữa, mà cho dù có giải thích anh ta cũng chưa chắc đã nghe tôi, “Anh đối với tôi, rất tốt.”

Ngón tay lạnh lẽo của anh ta lướt qua má tôi:”Nếu tôi đối với cô rất tốt, tại sao cô còn muốn giết con tôi?”
Tôi hít vào một hơi thật sâu, nói:”Tôi không muốn đứa bé này, vì vậy phải phá nó đi.”

Hạ Mộc Lạo lấy một hộp trang sức từ trong túi quần ra, ném thật mạnh xuống đất, nó lăn trên mặt đất vài vòng rồi mới dừng lại, viên kim cương phía trên phản xạ ánh sáng mặt trời, làm mắt tôi đau nhói, tôi nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống má.

“Tô Thiển Thiển, cô muốn giết con tôi như vậy ư? Cô không muốn sinh con tôi như vậy sao?”
Lời vừa dứt, môi anh ta đã in lên môi tôi, nhiều lần uốn chuyển, anh ta cắn một cái thật mạnh vào môi tôi, nháy mắt, trong miệng tất cả đều là vị tanh ngọt của máu.

Sau khi buông tôi ra, anh ta nói:”Em chuẩn bị sau khi phá thai sẽ rời khỏi Thẩm Phong phải không?”

Nếu anh ta đã đoán được, tôi còn giấu diếm làm gì, tiếp tục giấu diếm có tác dụng gì:”Phải.”

“Những gì đã đáp ứng anh, có phải em đã quên hết rồi không? Tất cả những câu em nói với anh có mấy câu là thật?”
Tôi nhỏ giọng nói:”Xin lỗi, tôi quên hết rồi.”
Anh ta nắm lấy cằm tôi, lạnh lùng phun ra một câu:”Đừng nói xin lỗi với tôi, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi không muốn gặp lại cô.”

Vừa dứt lời, điện thoại của anh ta vang lên,”Cha à, có chuyện gì?”
“Được, tháng sau con sẽ cưới Ôn Quỳnh.”

“Người phụ nữ kia chỉ là chơi đùa thôi, bây giờ chơi chán rồi.”

“Cha, cha yên tâm đi, người phụ nữ kia chỉ là đồ chơi thôi, làm sao con có thể yêu cô ta được, ngoài hữu dụng trên giường còn lại chỉ mang lại phiền toái, bây giờ đã bỏ rồi.”

Sau khi ngắt điện thoại, anh ta không quay đầu lại bỏ đi.

Lời của anh ta, tựa như một lưỡi dao đâm từng nhát từng nhát vào tim tôi, Hạ Mộc Lạo, thì ra trong lòng anh tôi chỉ là đồ chơi, so với Hoa Thần, anh còn hơn một bậc.

Tôi đi theo ngược hướng anh ta vừa đi, chiếc nhẫn vẫn còn nằm trên mặt đất, không ai để ý tới.

Tôi cũng không biết mình phải đi đâu, tâm trí vẫn ngập trong những lời anh ta vừa nói, đi trên đường như người mất hồn.

Theo lời anh ta nói, sau này tôi sẽ không xuất hiện trước mặt anh ta nữa, hy vọng anh ta cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi, tốt nhất là vĩnh viễn đừng gặp lại.

Chưa đi được xa, trên tay đột nhiên có một bàn tay ấm áp đặt lên, tuy rằng không phải thực sự ấm áp, nhưng ít ra so với tay tôi còn ấm hơn.

“Thiển Thiển, mấy tháng nay em đi đâu? Anh đã ly hôn với Tô Ngưng, chúng ta có thể kết hôn rồi.”

Tôi dừng bước:”Anh đi theo Hạ Mộc Lạo nên mới tìm được tôi đúng không? Tất cả những gì xảy ra vừa nãy anh cũng nhìn thấy hết rồi?”
Tôi quay đầu lại, đối mặt với tầm mắt của Hoa Thần, anh lập tức dời mắt đi:”Chuyện của em và cậu ta anh không muốn biết, cũng không cần phải biết, chỉ cần sau này em không qua lại với cậu ta nữa là được.”

Tôi tự giễu cười nhẹ thành tiếng:”Nhưng tôi đã mang thai con của anh ta rồi, hai tháng, đừng nói với tôi chuyện này anh cũng có thể chấp nhận.”

Tay Hoa Thần gia tăng thêm lực nắm, anh nhìn vào mắt tôi, trong mắt anh tràn ngập lửa giận:”Mộc Lạo giúp anh có phải có liên quan đến em không? Em đã đáp ứng cậu ta cái gì?”
“Không phải. Dường như anh đã đánh giá tôi quá cao rồi, tôi làm gì có bản lĩnh khiến Hạ Mộc Lạo vì tôi mà quyết định chuyện gì.” Tôi không muốn anh biết tôi và Hạ Mộc Lạo đã dùng phương thức bẩn thỉu như thế nào để làm giao dịch, bây giờ tôi chỉ muốn rời khỏi Thẩm Phong, tôi muốn đến Tuyết Dương, để quên hết tất cả mọi chuyện trong quá khứ.

Ánh mắt Hoa Thần khẽ rùng:”Trong lòng em rốt cuộc chứa ai?”
“Tóm lại sẽ không là anh.”

Hoa Thần hất mạnh tay tôi ra, không quay đầu bỏ đi.

Tôi đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh dần dần khuất đằng xa, Hoa Thần, tôi không nợ anh, anh vì tôi ly hôn với Tô Ngưng, tôi vì anh mà lên giường với người khác, chúng ta huề nhau, tôi cũng có thể yên tâm thoải mái rời khỏi đây rồi.

Tiếp tục đi về phía trước, đi được một quãng xa thì có một chiếc xe dừng ngay trước mặt tôi, hai người đàn ông mặc đồ đen bước xuống xe, một người bịt miệng tôi, một người cưỡng ép tôi lên xe. Sau khi lên xe, hai tay tôi bị trói chặt, miệng vẫn bị bịt.

Qua hơn mười phút, chiếc xe dừng lại, sau khi xuống xe liền nhìn thấy một bãi đổ nát, còn có một tòa nhà bị bỏ hoang.

Bọn họ ném tôi xuống đất, ở đây, tôi nhìn thấy gương mặt ba tháng trước đã từng gặp, đó là người phụ nữ tôi muốn cho vài cái tát, mẹ Tô Ngưng cười vô cùng dữ tợn:”Tô Thiển Thiển, rốt cục mày cũng rơi vào tay tao rồi.”

54 thoughts on “[NTBĐ]-Chương 161

  1. TT có ngu ngốc không? cư xử không ra sao với 2 người đàn ông iu mình, tưởng mình giỏi lắm sao? thấy TT trong chap này quá tự cao tự đại, rơi vào tay mẹ Tô Ngưng cũng đáng

  2. helu! do nay ta doc bang dt nen ko comt dc nang thong kam nha.hj
    doc may chap nay ta buc xuc wa ta chang hieu TT nghi gi ma lai hanh xu nhu the nua tai sao ko the dut khoat ma cu phai day dua mai ko dut nhu the chu. yeu ai thi phai xd ro chu yeu ng nay lai len giuong vs ng khac cho du la li do gi thi that su ta cung ko the chap nhan dc (xl ta hoi bao thu chut) that ko hieu tu duy tinh cam cua ba tac gia nay nua

    • Nana nói bận làm ta tò mò chết được nên quyết tâm đọc cv.
      Cái này có gọi là spoiler ko nhỉ?😀
      Lần này HML phạm sai lầm hệt như HT 1 năm trước đã nói lời đau lòng với TT.
      Trước có 1 chương t/g đứng ở địa vị HT mà viết đã giành được không ít cảm tình cho HT, thì sau cũng sẽ có 1 chương là t/g đứng ở địa vị HML mà viết…
      Nói đến đây thôi🙂 Mấy chương cuối hay lắm nhé đọc cv không thoả mãn tí nào cả. Nana ơi 20.10 phải có quà cho chị em chớ❤

      • sao lại đi soil thế bạn.
        mất cả cảm hứng của mọi ng
        mà dù có soil thì cũng đừng nói ra
        mất cả cảm hứng của ng dịch.
        nếu có gì ko phải thì cho mình sorry, thực sự ko có ý gì cả.
        nhưng mình nghĩ đấy là vc mọi ng nên để ý, vì nớ vừa là tôn trọng ng dịch, vừa là tôn trọng mọi ng

      • Bạn solar_saturn comment xong mới đọc chương này phải không?
        Việc HML nói lời đau lòng với TT thì rõ ràng ở chương này thế rồi chứ có phải mình spoil chương sau đâu nhỉ? Chỉ quảng cáo giúp Nana là chương sau hay lắm mọi người chờ đọc thôi chứ mình tự thấy mình chưa spoil tí nào về nội dung truyện cả. Mình thực sự rất tôn trọng người dịch. Hơn nữa còn sợ Nana vì spoil mà thôi ko dịch, mình đâu có dại vậy chứ!

  3. Nữ chính của bộ truyện này vừa ngu ngốc, vừa ko có tí chính kiến nào. Thật ko hiểu sao nhiều anh mê thế ko biết, từ đầu đến cuối cô ta ko xứng đáng với tình cảm của bất kì ai cả.

  4. đọc chap này buồn thương TT quá.TT thật ngu ngốc và phức tạp quá.Ko thể hiểu nổi đc…Tiếc TT ko cảm nhận đc tình cảm thật sự của HML và mất phương hướng…

  5. thật không hiểu nữ chính, truyện đầu tiên mình đọc mà thấy càng về cuối càng ghét nữ chính, vì hận thù mà buông thả mình, cuộc đời TT khổ có đến 50% lỗi là do chính bạn ấy tự làm tự chịu.pó tay. than trách số phân, trả thù đời và tạo nên tỉ rắc rối cho cả mình cả người khác. nói chung đã không thấy TT của những chương đầu nữa, TT thay đổi theo chiều hướng tiêu cực quá, 2 nam chính thì không muốn nói, sai hết cái nọ đến cái kia, tình cảm thì ko quyết đoán, HML yêu TN sau đó yêu TT nhưng cuối cùng chả có đc ai, HT yêu TT nhưng không đủ để vứt hết tất cả vì tình yêu, đến cuối thì người yêu mình mang thai ng khác, TT thì yêu HT nhưng lại điền rồ đến mức mang thai của ng mình không yêu, phá đi thì ác mà để lại thì cũng chả ai chấp nhận đc trừ cha nó ( và bạn TT thì lại ko cần cha nó) . kết luận là các bạn ấy ko phấn đấu đc cho tình yêu của mình, và bạn nào cũng cố chấp môt cách rất thiếu thông minh, làm khổ mình làm khổ nhau.nhưng dẫu sao thì các bạn ấy thiếu lập trường, thiếu trí tuệ như thế thì mới có truyện mà đọc mà comment, cố lên sắp hết rùi, thanks e nana đã dich. ss cực kì ít comment cho bất kì ng edit nào ( lười thôi e ah) nhưng đọc xong chương này phải comment vì bạn TT làm ss bực mình:D ( giống hệt hôi đọc hoàng hậu trẫm hãm ng về nhà ăn, đọc đc 2/3 truyện tưởng a hoàng thượng là nam chính, đến cuối cùng thì ra a vương gia mới là chồng bạn HH kia, thế mà cả truyện toàn kể truyện bạn hoàng thượng vs bạn hoàng hậu, đọc xong muốn đánh tác giả kinh khủng) lần nữa thanks e. ( comment dài nhất trong đời viết com cho editer đây là caí com t4 trong 2 năm đọc ngôn tình của mình)

    • Có thể hiểu được tâm trạng của bạn, nhưng theo cảm nhận của mình thì TT chấp nhận cùng với HML không phải chỉ vì muốn giúp HT đâu. TT cảm thấy áy náy vì trong lòng đã ko còn muốn quay lại với HT nhưng để trả thù TN nên vẫn nói với HT ly dị TN.
      Ở chương 158 có đoạn viết “Dường như mỗi lần tôi khó khăn nhất Hạ Mộc Lạo sẽ xuất hiện. Lần đầu tiên là ở Duy Đô Hoa Thần xúc phạm tôi. Lần thứ hai là lúc tôi bị đám phóng viên bao quanh, hắn ra mặt. Lần thứ ba là lúc biết Hoa Thần phải lấy Tô Ngưng, tôi dầm mưa. Lần thứ tư là hôm hôn lễ của Hoa Thần tôi uống quá nhiều. Lần thứ năm là ở Mộ Phong, tôi và Lạc Thanh đều bị ướt như chuột lột. Lần thứ sáu chính là bây giờ, tôi bất động cả người đứng dưới mưa”.
      Mình thấy lúc đó TT đã chấp nhận cùng HML rồi, chẳng qua ko chắc chắn HML có dành tình cảm cho mình ko.

  6. Thực sự mình lại ko có cảm giác TT ngu ngốc. Tuy có một chút cố chấp nhưng sự thật vẫn là sự thật nếu chấp nhận được thì mới có thể thực sự bên nhau. Nhưng tất cả nhưng người bên cạnh TT đều đã cho cô một quyết định làm cô đau lòng. Rất khâm phục TT vì có đủ dũng cảm dứt bỏ, bản thân nếu luôn nghĩ và dựa đẫm vào những người đàn ông kia thì mãi mãi vẫn là đóng vai một cô nhân tình rẽ mạt thôi -chỉ là nói lên suy nghỉ của bản thân thôi nha các nàng ;;)-
    Không bít bà má 2 kia sẽ làm gì TT, mình rất trông chờ chap sau mà thấy Nana nói ko post ta buồn lắm Ah :((.

  7. Thanks ban n n
    tr hap dan wa
    minh rat thjk TT
    minh thay cac ban nen dung vechj nu chinh ma cam nhan HT vaHMH chua bao gjo noi minh yeu chj j ca .ma chj j den voi 2n voi su cuong ep 1 nguoi la bao duong tjnh nhan con 1ng la bj dk bat buoc nen chj j chua bao gjo co du tu tin de tin la 2anh j yeu chj chu ko vi muc djck khac

  8. cuộc sống có những điều phải lựa chọn. Và đôi khi sự lựa chọn đó là bắt buộc. TT đến với HML cũng là bắt buộc. Thực tâm TT muốn trốn nhưng trốn không thoát. Không cam lòng nhìn HT mất tất cả. Tình yêu với HT là thật nhưng ngay từ đầu nó bắt đầu từ sự lừa dối, không thật lòng nên với tính cách của TT thật khó để tha thứ cho HT. Mặc dù về cuối nhịp điệu truyện thay đổi, hơi tiêu cực nhưng mình nghĩ nó hợp lý. TT như quân cờ, ai cũng muốn lợi dụng. Thanks e đã dịch rất hay

  9. Thiển Thiển thật ra là một người vừa đáng thương nhưng cũng vừa đáng hận, ngay từ lúc bắt đầu đều là những người như Lạo và Thần tổn thương cô trước, lợi dụng, lừa gạt rồi từ 1 người con gái hiền lành cô trở nên lạnh lùng, dứt khoát. Cô cũng không được ai bảo vệ bởi cô nghèo, cô bất lực và bị chèn ép

  10. T_T thật sự mình không hiểu rõ nam chính là ai nữa, dẫu biết là HT nhưng từ đầu người xuất hiện vẫn là HML , lúc TT cần thì HML vẫn luôn xuất hiện, tần suất dường như còn nhiều hơn HT nữa== rồi TT quan hệ, có con với HML nữa chứ , lần đầu mình thấy nữ chính mang thai con của nam phụ đó :((

  11. Pingback: Koi's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s