[NTBĐ]-Chương 158

Chương 158: Kim ốc tàng kiều

Ra khỏi khu chung cư Tĩnh Hải trời đã mưa, tôi không quan tâm tiếp tục chạy cho đến khi thở hồng hộc. Tuy rằng mưa không to, nhưng cũng đủ khiến người tôi ướt đẫm.

Thì ra giấc mơ hôm qua là thật, bây giờ tôi đã ra khỏi nhà, mẹ cũng không cần phải tức giận nữa, tôi sẽ trốn ở một nơi thật xa thật xa, cho đến khi bọn họ quên đi chuyện tôi làm nhân tình, tôi muốn trốn đi để họ không thể tìm được.

Một chiếc xe màu đen chắn đường của tôi, tôi bắt buộc phải dừng bước, một người đàn ông trẻ từ trên xe xuống, anh ta tạo dáng mời:”Tô tiểu thư, mời lên xe, có người tìm cô.”
Mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ nhưng vẫn lên xe, nếu anh ta biết tôi họ Tô, vậy nhất định là người tôi có quen tìm tôi.

Anh ta đưa tôi đến một nhà hàng rất cao cấp, tôi lại nhìn thấy người đàn ông giữa trưa kia, ông ta chỉ vào vị trí đối diện:”Ngồi đi, cha muốn nói chuyện với con.”
Tôi không nói, ngồi xuống chỗ đối diện ông ta. Tôi muốn biết trong lòng ông ta rốt cuộc mẹ tôi là cái gì, lại càng muốn biết tại sao sau khi mang thai tôi bà lại rời xa ông ấy, giữa bọn họ rốt cục đã xuất hiện cục diện gì mà không thể quay trở lại.

“Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi ba.”

Ánh mắt ông ta không còn sắc bén giống như lúc trưa, mà phần lớn là tang thương, :”Mẹ con có nói với con, cha đẻ của con là ai không?”
Tôi cười nhạo ra tiếng:”Không nói, tôi cũng cảm thấy không cần thiết phải biết, tôi rất thích người cha hiện tại, cho dù ông ấy không phải là cha đẻ của tôi, trong tim tôi cũng chỉ ông ấy mới có thể làm cha tôi.”

Miệng ông ta nhếch lên một nụ cười khổ, “Cha mới là cha đẻ của con, năm đó cha chỉ là một tiểu nhân vật mờ nhạt trong chính phủ, lãnh đạo có ý muốn đề bạt cha, đưa cha đi tỉnh ủy họp, đến lúc cha về, mẹ con đã biến mất rồi. Cha biết trong lòng con rất giận cha, giận cha không làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng cha cũng có chỗ khó của cha, hy vọng con có thể hiểu cho cha một chút.”

Ha, hiểu, bây giờ nói những lời này còn có tác dụng sao? Ông ta không cảm thấy đã muộn rồi à? “Mẹ tôi năm đó là người thứ ba đúng không?”

Ông ta gật đầu:”Đúng, năm đó cha đã kết hôn rồi.”
Tôi thấp giọng chất vấn:”Đã kết hôn rồi tại sao còn muốn giữ tôi lại? Tại sao không đến bệnh viện phá đi? Ông có biết những năm qua tôi và mẹ đã sống như thế nào không, ở trường, các bạn học đều bắt nạt tôi, nói tôi không có cha, là đứa con hoang. Mẹ đi đến đâu, cũng phải chịu ánh mắt khinh thường của người ngoài, ông tưởng rằng một câu hiểu cho ông là có thể đem toàn bộ lỗi lầm của ông xóa bỏ ư? Tô Ngưng lớn hơn tôi sáu tuổi, mẹ Tô Ngưng lúc ấy biết chồng mình bên ngoài có người khác có lẽ rất khổ sở, có lẽ rất hận mẹ tôi.”

“Mẹ con là mối tình đầu của cha, vì một lần hiểu lầm mà khiến cha và bà ấy rời xa nhau, chúng ta không gặp tám năm, lúc gặp lại cha đã kết hôn rồi, tuy đã 8 năm trôi qua, nhưng chúng ta vẫn yêu đối phương, vì vậy, chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu, cha phản bội vợ mình đến ở với mẹ con. Nửa năm sau, khi mẹ con mang thai hơn hai tháng, cha cùng lãnh đạo đi dự hội nghị, lúc quay về mẹ con đã biến mất rồi, cha lật tung cả thành phố lên tìm cũng không thấy mẹ con đâu, cha cũng rất đau khổ.” Ông ta dừng lại, đưa ra một tấm thẻ. “Ở đây có chút tiền, con cầm lấy trước đi, coi như là bồi thường mấy năm gần đây của cha đối với con.”

Tôi khinh thường quay đầu đi.

Bây giờ cho tôi tiền còn tác dụng gì nữa không? Lúc mẹ mắc bệnh tại sao ông không xuất hiện, tôi cũng không tin đường đường là một bí thư tỉnh ủy muốn tìm một người cũng không được, chỉ có một khả năng, ông ta căn bản không muốn đi tìm mẹ, không muốn chịu trách nhiệm với mẹ. “Tôi đồng ý gặp ông không phải vì tiền, có một số việc không phải chỉ dùng tiền là có thể thay đổi được, xin ông hãy thu lại tiền của mình, tôi không cần.”

Trong mắt ông ta hiện lên chút mất mác:”Thiển Thiển, nói thật lòng, cha không hy vọng xa vời mẹ con một lần nữa quay trở lại bên người cha, càng không hy vọng xa vời con sẽ gọi cha một tiếng “cha”, chỉ đơn giản giản muốn con tha thứ cho cha, con không phải là đứa con hoang, chỉ là cha con không tìm thấy con thôi. Đợi đến lúc tìm được thì đã quá muộn rồi, đã không thể bù đắp được cái gì nữa.”

Tôi quay đầu, nhìn ra phía ngoài cửa sổ:”Tô Ngưng là chị của tôi, nhưng tôi vẫn muốn hủy hạnh phúc của cô ta. Ông tìm tôi tới nơi này chắc không phải chỉ đơn giản là muốn tôi tha thứ cho ông? Vẫn là vì Tô Ngưng đúng không?”
“Đúng, cũng là vì Tô Ngưng, thực sự ở hôn lễ cha đã sớm nhận ra con và Hoa Thần có điểm gì đó không đúng, lúc đó cha đã muốn tìm con rồi. Nhưng qua hai ngày con liền đi, cha cảm thấy không cần nữa, cha không muốn người khác phá hoại hạnh phúc của Tô Ngưng, càng không ngờ người đó lại là con gái mình.”

Một đám đều là vì hạnh phúc của Tô Ngưng, Hạ Mộc Lạo vì hạnh phúc của Tô Ngưng nên mới giải vờ ngụy trang đối xử tốt với tôi, người trước mắt vì hạnh phúc của Tô Ngưng cũng chuẩn bị đến tìm tôi tính toán sổ sách, căn bản tôi chẳng là cái gì cả:”Thật có lỗi, Hoa Thần bắt buộc phải ly hôn với Tô Ngưng, cho dù tôi sẽ không lấy anh ta, cũng không để anh ta ở cùng với Tô Ngưng.”

“Tại sao lại phải làm như vậy?”

Tôi chính là muốn làm như vậy đấy, chẳng lẽ không được sao? “Bởi vì mẹ Tô Ngưng đánh tôi, nếu bây giờ tôi vẫn ở cùng Hoa Thần, bà ta đánh tôi tôi có thể nhận, vấn đề là tôi và Hoa Thần đã cắt đứt hơn nửa năm rồi, bà ta có tư cách gì mà đánh tôi? Tôi có gì sai nào?”

“Thiển Thiển, cha hy vọng con có thể hòa thuận sống chung với chị, con có yêu cầu gì cha sẽ cố gắng đáp ứng con, nếu con đã không muốn ở cùng Hoa Thần, vậy đừng chia rẽ bọn họ, cho dù cậu ta không yêu chị con, nhưng ít ra chị con vẫn còn một giấc mộng, ít ra Hoa Thần vẫn ở bên cạnh nó. Con , hiểu không?”
Tôi đứng dậy, người gọi là cha đẻ, thì ra cũng chỉ như thế thôi, việc gì cũng nghĩ cho Tô Ngưng, nếu tôi và Hoa Thần không có quan hệ, vậy nói không chừng hôm nay Tô Bắc Sinh ông ta cũng chẳng tới tìm tôi, ông ta là bí thư tỉnh ủy, sao có thể có quan hệ huyết thống với một người ngỏ bé như tôi được. “Đủ rồi, tôi muốn làm như thế nào đấy là việc của tôi. Mấy năm nay tôi đã phải chịu những đựng những gì ông không biết đâu, Hoa Thần nhất định phải ly hôn với Tô Ngưng, nhiều năm qua ông bảo vệ Tô Ngưng tốt như vậy, nhưng tôi chỉ có mỗi mẹ là có thể dựa vào, bây giờ tôi phải để Tô Ngưng chịu khổ, phải để tất cả lỗi lầm của mấy người trút hết lên người cô ta. Tôi không muốn tiếp tục nói với ông nữa, ông không xứng làm cha tôi, ông không xứng với mẹ tôi.” Nói xong, cầm lấy túi xách ra ngoài.

Có tóc che khuất vết tát, không ai nhận ra được cả hai bên má tôi đều bị sưng phồng. Tôi cũng không ngờ Tử Kiềm lại cho tôi một cái tát, hôm qua cậu còn nói cho dù ở lúc nào, cho dù tôi có phạm phải lỗi gì cũng sẽ đứng ở bên cạnh tôi. Nhưng hôm nay không những không đứng ở bên cạnh tôi, mà lại còn cho tôi một cái tát, khiến lòng tôi lạnh lẽo, thì ra tình thân cũng chỉ như thế mà thôi, vẫn nên dựa vào chính bản thân mình.

Khóe mắt có một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống, tôi cúi đầu đi ra ngoài.

Chưa đi được xa, cổ tay đã bị ai đó kéo lấy, ngẩng khuôn mặt đẫm nước lên nhìn, Hạ Mộc Lạo nhíu chặt mày nhìn tôi. “Đi theo anh.”

“Đi đâu?”
“Đi theo anh là được.”

Dường như mỗi lần tôi khó khăn nhất Hạ Mộc Lạo sẽ xuất hiện. Lần đầu tiên là ở Duy Đô Hoa Thần xúc phạm tôi. Lần thứ hai là lúc tôi bị đám phóng viên bao quanh, hắn ra mặt. Lần thứ ba là lúc biết Hoa Thần phải lấy Tô Ngưng, tôi dầm mưa. Lần thứ tư là hôm hôn lễ của Hoa Thần tôi uống quá nhiều. Lần thứ năm là ở Mộ Phong, tôi và Lạc Thanh đều bị ướt như chuột lột. Lần thứ sau chính là bây giờ, tôi bất động cả người đứng dưới mưa.

Tôi có chút hoài nghi không biết kiếp trước mình đã thiếu hắn cái gì, để kiếp này hắn đến chỗ tôi đòi nợ, luôn luôn xuất hiên ở trước mắt tôi, luôn luôn âm hồn không tan. “Được, tôi đi theo anh.”

Hạ Mộc Lạo đưa tôi đến vùng ngoại ô, hắn dừng xe trước cổng một tòa biệt thự. “Em cứ ở đây đi nhé.”

“Ừm.” Không nghi ngờ gì nữa, trốn ở nơi này chính là tốt nhất, tôi sẽkhông mở máy trong vòng ba tháng.

Trong biệt thự chỉ có một người giúp việc, môi trường xung quanh không tồi, rất yên tĩnh, tôi rất thích.

Hắn đi thẳng lên tâng hai, tôi cũng theo sau hắn, hắn mở một cánh cửa ra:”Đây là phòng ngủ, em nhìn xem có thích đồ đạc ở đây không, không thích cái gì cứ nói.”
Tôi đi vào phòng ngủ, hương hoa thoang thoảng, bài trí rất nữ tính, dường như chưa từng có ai ở.

Trên giường còn có một con gấu bông rất to, trên bàn trang điểm còn có mấy lọ nước hoa, vẫn chưa xé vỏ, cầm lấy lọ nước hoa, nhẹ nhàng nói:”Tôi không có thói quen dùng nước hoa.”

Hạ Mộc Lạo đi đến sau người tôi, cầm lấy lọ nước hoa trong tay tôi:”Không thích thì vứt đi, đừng miễn cưỡng bản thân.” Lời còn chưa dứt, hắn ném thẳng lọ nước hoa vào sọt rác.

“Lúc anh không có ở đây, em cần cái gì cứ nói với dì Lâm, để dì ấy đi mua cho em là được.”
Tôi gật đầu:”Ừm, tôi biết rồi.”

Phòng ngủ rất rộng, tôi đi đến phía cuối phòng lại phát hiện ra bộ lễ phúc bị bẩn 4 năm trước của mình, trắng thuần như lúc vừa mới mua, không có dấu vết của vết bẩn, tôi chỉ vào bộ lễ phúc kia, quay đầu nói với Hạ Mộc Lạo:”Bộ lễ phục này tại sao anh không vứt đi?”
Hạ Mộc Lạo ảm đạm cười:”Anh biết em rất thích bộ lễ phục này, vậy nên giữ lại cho đến tận bây giờ.”

Hắn đưa một cái khăn tắm;”Em đi tắm trước đi, kẻo bị cảm lạnh.”
Tôi cầm lấy khăn tắm, gật đầu.

Hắn tiếp tục nói:”Phòng tắm là gian cuối cùng phía bên trái.”

Tới phòng tắm, tôi gạt tóc ra, má phải có chút sưng đỏ, là do mẹ Tô Ngưng đánh, bên trái không có dấu vết gì, đó là vì cái tát kia của Tử Kiềm rất nhẹ.

Tôi không biết tại sao Hạ Mộc Lạo lại đưa tôi tới nơi này, càng không biết tại sao hắn lại giúp đỡ tôi. Nếu hắn ta vì hạnh phúc của Tô Ngưng, vậy tôi càng phải hủy hạnh phúc của Tô Ngưng, dường như ai ai cũng đặt hạnh phúc của cô ta lên đầu, càng như thế, tôi càng muốn hủy hạnh phúc của cô ta.

Đợi tôi tắm xong quay lại phòng ngủ, Hạ Mộc Lạo đã không còn ở đó nữa.

Tôi ôm con gấu bông ngồi bên giường, đánh giá toàn bộ phòng ngủ, hơn nửa đồ đạc đều là màu lam nhạt, làm người ta có cảm giác như đang ngâm mình trong đại dương, tôi nhắm mắt hít thở thật sâu.

Đột nhiên trên đầu có cái gì đó:”Phải lau khô tóc trước.”

Vươn tay lên sờ sờ, thì ra là một chiếc khăn bông, tôi cầm lấy chiếc khăn tỉ mỉ lau khô tóc.

Đột nhiên Hạ Mộc Lạo nắm  chặt lấy tay tôi:”Không được nhúc nhích.” Tôi nghe lời không cử động, tiếp tục yên lặng.

Hắn loát loát mấy sợi tóc ướt của tôi, nhẹ nhàng hỏi:”Ai đánh em?” Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng vỗ về lên má tôi, tựa ra đang sờ một món đồ sứ, rất nhẹ rất nhẹ.

33 thoughts on “[NTBĐ]-Chương 158

  1. “thì ra nhân tình đều như vậy…phải dựa vào bản thân mình là chính……….”
    thực tế phũ phàng và trần trụi đến đau đớn………
    thak nana nhiều……..

  2. Mình vẫn thích HML nhất. Cảm thấy HT ko xứng đáng. Nếu ko phải có lỗi với TT thì cũng có lỗi với TN. Khi quyết định cưới TN cũng đã định 3 năm sau sẽ ly dị, như vậy có phải rất quá đáng với TN không. Quá ích kỉ!
    Nếu nói HML tiếp cận TT từ đầu đến cuối chỉ vì TN cũng ko đúng, nếu ko sao lại giữ lại cả con gấu cặp với con gấu của TT.

  3. van nhu cu, ta cam thay HML ko lam gi sai, chac cuoi truyen a i ko phai la nguoi TT chon, ta cam thay truyen ni a i dang thuong nhat.yeu TN, TN ko yeu. rui yeu TT, TT lai nghi ngo, nhieu khi that ko hieu tac gia nghi cai gi, ko thay suot mach truyen, bat cu khi nao TT can giup deu la HML sao?ta thay thich canh HML o vs TT hon la HT, aiz…mong a i song tot. thak nana, nana edit nhanh that ay, hihi>o<

  4. thank b
    Đúng là ai cũng vì hp của TN nhưng cuối cùng chị ta cũng chẳng hp gì. T/y ko thể miễn cưỡng. Nhưng sao ai cũng trách TT vậy. Khổ quá cơ. hjc hjc….
    Nhưng sao cái bà này đi đâu cũng vớ đc trai đẹp thía nhỉ, lại yêu hết lòng nữa. hjc.. May là bà TT này ko có thật, nếu ko phải đến thỉnh giáo ít chiêu…he he…

  5. đứng đấy
    phải hủy hạn phúc của Tn
    dù rằng ta thấy đó là vc làm hơi độc ác, phiến diện một chiều
    đọc xong chương này, nhận ra 1 ddieuf vô cùng cấp thiết
    “KHÔNG ĐC TIN CHA CON THẰNG NÀO CẢ”

  6. Pingback: Koi's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s