[NTBĐ]-Chương 155

Chương 155: Ly hôn, lấy tôi

 

Trong bóng tối, tuy rằng tôi không thể thấy rõ được thái độ của anh ta, nhưng cũng biết anh ta đang dùng ánh mắt nào nhìn tôi, có lẽ là khinh bỉ rồi. Loại phụ nữ giống như tôi có lẽ là loại loại anh ta ghét nhất, chúng tôi vốn không phải là người đi trên cùng một con đường, có thể gặp nhau đã là một sự bất ngờ rồi, hơn nữa đừng nói sẽ có một ngày chúng tôi yêu nhau.

Nhưng nửa năm này cũng phải cảm ơn anh ta, nếu không có anh ta, có lẽ tôi sẽ rất mệt.

Qua rất lâu mà anh ta vẫn chưa nói gì, trong bóng tối, tôi xuống giường nhặt con búp bê lên, một lần nữa đặt nó vào giữa hai chúng tôi, nói:”Ngày mai anh về một mình đi, đồ của tôi tôi sẽ chuyển nhanh ra ngoài, sau này không quấy rầy anh nữa.”

Tay anh ta sờ đầu tôi hai cái, vỗ một phát nói:”Ừm, anh đi trước. Anh bây giờ không thể chấp nhận được, lòng anh rất hỗn loạn, em cho anh một chút thời gian để anh tiếp nhận sự thật.”

Tôi sẽ không quay lại Mộ Phong, nơi đó đã không còn gì để níu giữ tôi lại nữa, những đồ tôi thích đều đang ở trong túi xách, lần sau gặp lại tất nhiên sẽ trở thành hai người xa lạ, không cần vì một số việc không quan trọng mà khiến mình khó chịu, “Tôi không muốn tiếp tục lừa cha mẹ tôi nữa, cảm giác tội lỗi trong lòng rất nặng, ngày mai tôi sẽ thẳng thắn nói chuyện với bọn họ. Còn nữa, sau khi anh trở về, cũng có thể ném hết đồ đặc của tôi đi cho đỡ ngứa mắt.”

“Bây giờ anh không thể nghĩ được cái gì, anh muốn yên tĩnh một thời gian, sau khi nghĩ thông anh sẽ đến đón em, anh cứ ở đây đợi anh đến đón em nhé.”

Bây giờ anh ta đã biết quá khứ của tôi rồi, có lẽ anh ta khinh thường tôi lắm. Bây giờ ngủ cùng anh ta trên một chiếc giường, tôi đã cảm thấy khó chịu, anh ta nói đợi anh ta nghĩ thông rồi sẽ đến đón tôi, để tôi đợi anh ta đến đón tôi, nếu anh ta phải cần tám năm mười năm mới nghĩ thông, hoặc nếu nghĩ mãi vẫn không thông, vậy tôi cứ phải đợi anh ta nghĩ thông sao? Tôi lập tức xoay người xuống giường, tìm điện thoại gọi cho Hiên nhi:”Hiên nhi, em về rồi.”

Đầu bên kia rất yên tĩnh, chắc không phải ở Duy Đô.

Hiên nhi hưng phấn hét to:”Thiển Thiển, em về rồi, bây giờ em đang ở đâu?”
“Em đang ở khu chung cư Tĩnh Hải, khoảng tầm hai mươi phút là có thể đến nhà chị.”

“Chị lập tức bảo Già Minh đến khu chung cư Tĩnh Hải đón em, ở đó đợi bọn chị nhé.”

Sau khi ngắt điện thoại, Lạc Thanh hỏi:”Đã trễ thế này rồi em còn định đi đâu?”
“Đi gặp bạn bè.”
“Bây giờ đã hơn mười giờ rồi, ngày mai hẵng đi.”
Bây giờ cùng ngủ với anh tôi cảm thấy rất khó chịu, tôi đã từng là nhân tình, anh coi thường tôi đấy là việc của anh, tôi bây giờ muốn đi gặp Hiên nhi cũng là việc của tôi :”Đây là chuyện của tôi, không cần anh quản.”

Mười phút sau, tôi thay xong quần áo ra khỏi khu chung cư Tĩnh Hải, nhìn điện thoại, mười giờ bốn ba phút tối, tôi lại gọi vào số của Hiên nhi, Hiên nhi tắt đi, sau đó lại nghe thấy tiếng của cô vọng lại:”Thiển Thiển, ở đây.”

Tôi quay đầu lại, thấy Hiên nhi đang dựa vào Già Minh, hai người đứng cạnh xe ô tô.

Tôi bước nhanh về phía bọn họ, ôm Hiên nhi một cái thật chặt:”Già Minh, cho tôi mượn bạn gái anh ôm một lúc.”

Già Minh hỏi:”Thiển Thiển, tóc em làm sao thế?”
Hết nói nổi, xem ra mái tóc của tôi còn quan trọng hơn cả tôi đây, mấy người này điều đầu tiên hỏi đều là tóc của tôi :”Tóc cắt đi rồi, hai người không cảm thấy để thế này càng dễ lừa người hơn à?”
Hiên nhi cười thành tiếng:”Thiển Thiển, em muốn lừa ai đấy? Đến nỗi hy sinh cả chính tóc của mình.”

Tôi cào cào tóc, cười gượng hai tiếng:”Đi thôi, đi uống rượu. Ở đây chắn đường của người khác là không có đạo đức.”

Sau khi lên xe, tôi cứ dán mắt vào Hiên nhi:”Nửa năm không gặp, chị càng ngày càng nhiều thịt đấy, xem ra Già Minh đối với chị không tồi.”

Bụng của cô rất tròn, chắc là đã có bé cưng rồi, tôi rất muốn sờ một chút.

Hiên nhi nói thầm bên tai tôi:”Có bé cưng rồi, khoảng 5 tháng, không lâu nữa em có thể thăng chức làm dì rồi.”

Động tác của hai người họ cũng nhanh quá đi, đã 5 tháng rồi cơ đấy, nếu lần này tôi không về, chỉ sợ không được làm dì. Tôi cẩn thận dè dặt hỏi:”Hiên nhi, em, muốn sờ bụng chị một chút, có được không?”
Hiên nhi gật đầu, kéo tay tôi về phía bụng cô, tôi đột nhiên rất sợ, rụt tay lại. Phải mang một quả cầu thịt trên bụng là một việc khổ sở đến cỡ nào, hơn nữa rất khủng bố rất khủng bố, trong bụng có thêm một sinh mạng.

Hiên nhi lo lắng hỏi:”Thiển Thiển, em bị làm sao vậy?”
Tôi lắc đầu, giả bộ không có việc gì nói:”Em không sao, chúc mừng chị có thể làm mẹ rồi.”

Hiển nhiên Hiên nhi không tin:”Thiển Thiển, em đang sợ cái gì, không phải em nói muốn sờ bụng chị một chút sao?”
Khẽ cắn môi, vươn tay về phía bụng cô:”Hiên nhi, trong bụng có thêm một khối thịt lớn lên có cảm giác gì? Có thấy khó chịu không?”
Già Minh cố ý vô tình nói:”Có gì mà khó chịu, phụ nữ ai mà chẳng phải trải qua cửa này.”

Hiên nhi gầm nhẹ ra tiếng:”Già Minh, anh thì biết cái gì, anh thử làm phụ nữ có thai đi rồi sẽ biết nó có vị gì, tối nay anh ngủ ở sofa.”

Chậc, nói sai một cậu là phải ngủ ở sofa, có thể thấy Già Minh đáng thương bao nhiêu:”Đừng tức giận, đừng tức giận, động thai khí không tốt đâu.”
Già Minh nói:”Vợ à, đừng giận nữa, trời cao đất rộng con là nhất, động thai khí không tốt đâu.”

Quả nhiên thai phụ thích tức giận, xem ra tôi nên tránh xa cô mấy tháng, đợi Hiên nhi sinh cục cưng ra rồi mới quay về tìm cô.

“Thiển Thiển, không phải em muốn đi uống rượu sao? Chúng ta cùng đi.”

Có lẽ là vì Hiên nhi đang là một thai phụ, Già Minh cũng không nói nữa, trực tiếp đưa chúng tôi tới Duy Đô

 

Trong ghế lô, Hiên nhi một bên nhăn nhó ngồi uống nước lọc, một bên oán hận trừng mắt nhìn Già Minh, Già Minh không ngừng tố khổ với tôi:”Anh thực hối hận có con sớm như vậy, hồi trước anh nói đi đông, cô ấy tuyệt đối không dám đi tây, bây giờ cô ấy nói đi tây, anh tuyệt đối không dám đi đông, không còn cách nào khác, trời cao đất rộng cũng không lớn bằng con.”

Tôi lập tức ngồi ra đằng xa:”Già Minh, em không dám đồng cảm với anh đâu, sau khi bé cưng ra đời rồi anh sẽ càng đáng thương, cả ngày phải bế con không nói, quỹ đen của anh ũng phải cống tiến để mua tã cho con thôi.”

Hiên nhi cười thành tiếng:”Vậy đấy, có con rồi mà anh ta còn dám chôn giấu quỹ đen, chị sẽ mang con chạy theo mĩ nam khác.”

Tôi không nhịn được cười to, đúng lúc đó cửa ghế lô bật mở, Hoa Thần đang đứng ở cửa, tôi không quay đầu, dời tầm mắt chuyển về phía Hiên nhi.

“Thiển Thiển, về cùng anh.”

Tôi vẫn không thèm nhìn anh:”Lí do?”
Trong lòng rất bình tĩnh, không còn tình cảm ban đầu với anh nữa, không thể không thừa nhận thời gian là một thứ rất tốt.

“Anh có lời muốn nói với em.”

Tôi cũng không ngẩng đầu lên nói:”Làm sao tôi biết được anh có ý đồ xấu hay không, có gì thì nói luôn ở đây đi, có cả nhân chứng nữa, tránh để vợ anh nói tôi câu dẫn anh.”

Hoa Thần đi vào, đưa tay đến trước mặt tôi:”Anh muốn nói chuyện riêng với em.”

Tôi không nhìn tay anh, lập tức đứng dậy ra ngoài, anh theo sau tôi. Tôi không muốn Hiên nhi biết, tôi thà đối mặt với Hoa Thần, cũng không muốn cô dùng ánh mắt khác nhìn tôi.

Ra ngoài Duy Đô, đầu có chút ong ong, tôi nhắm mắt lại:”Thực ra anh không cần phải đến tìm tôi, chúng ta không quay lại quá khứ được đâu.”

Anh ôm tôi vào lòng từ đằng sau, nhẹ nhàng hỏi bên tai tôi:”Rốt cuộc anh phải làm thế nào em mới chịu trở về bên anh?”
Giãy dụa trong sự khống chế của anh, đi lên phía trước hai bước, lạnh giọng nói:”Không ngờ Hoa tiên sinh lại dùng khẩu khí này nói chuyện với tôi, nhớ nửa năm trước Hoa tiên sinh nói tôi là loại phụ nữ không biết thân biết phận, còn nói tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, hiện tại tôi chưa làm gì để xuất hiện trước mặt anh, là anh liên tục tìm đến dây dưa tôi, xin hỏi có phải Hoa tiên sinh đã coi lời của mình trở thành gió thổi phải không?”
Nửa năm trước những lời anh nói với tôi tôi vẫn khắc cốt ghi tâm, sự xúc phạm vô tình trước kia đổi lấy Tô Thiển Thiển vô tâm vô phế. Bây giờ, bất kể anh nói gì, chúng tôi cũng không thể quay lại quá khứ, những vết thương vô hình không thể biến mất. Tuy nói tôi có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng không có nghĩa là tôi không tính toán những đau khổ trong quá khứ mà anh đã gây ra cho tôi. Cái đã xảy ra thì đã xảy ra rồi, xin lỗi hay bù đắp cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Hoa Thần cầm tay tôi, nhẹ giọng nói:”Thiển Thiển, về cùng anh, chúng ta bình tĩnh nói chuyện.”

Không đợi tôi trả lời, Hoa Thần đã chặn ngang ôm lấy tôi, tôi không chịu, vừa đẩy anh ra vừa giãy dụa. “Buông ra, tôi không muốn phải ở một chỗ với anh.”

Anh không để ý đến lời của tôi, ôm tôi lên xe, ở trên xe tôi không dám giãy dụa, anh đi rất nhanh, vì cái mạng nho nhỏ của mình tôi chỉ có thể ngồi yên trên đùi anh, đột nhiên cảm thấy anh cứ như một người điên vậy, đi nhanh như thế là để liều mạng à?

Anh đưa tôi về khu chung cư Tĩnh Hải, đến 1303 anh ấn vài hồi chuông cửa, không đến mấy phút cửa liền mở.

Nhìn thấy tôi, biểu tình của dì từ khiếp sợ chuyển sang vui mừng:”Thiển Thiển, cháu cuối cùng cũng trở về rồi.”
Hoa Thần ôm tôi vào trong, dì lập tức đóng cửa lại.

Tôi lạnh giọng hỏi:”Xin hỏi Hoa tiên sinh còn muốn ôm bao lâu? Nếu đã quá lâu không ôm phụ nữ, có thể về nhà ôm vợ anh, tôi có tay có chân có thể tự đi.”

Hoa Thần nghe lời buông tôi ra:”Nơi này vẫn giống như hồi trước, lúc em đi là thế này, bây giờ em về nó vẫn là thế này, mãi mãi không thay đổi, đợi em trở về.”

Không để ý đến anh, tự ngồi lên ghế sofa:”Người quay về thì làm sao? Lòng đâu có trở lại. Cho dù nơi này không đổi, nhưng lòng tôi đã thay đổi rồi, anh có mang tôi về cũng chẳng làm được chuyện gì đâu, chỉ tăng thêm phiền toái thôi.”

Hoa Thần ngồi xuống bên cạnh tôi, ôm tôi vào trong lòng:”Thiển Thiển, anh nhớ em.”

Dì nghe thấy câu này lập tức ra khỏi phòng, bà vừa đi tôi liền đẩy Hoa Thần ra:”Tôi đã nói không thể quay lại rồi, anh thức sự nghe không hiểu à?”
“Thiển Thiển, rốt cuộc em muốn cái gì? Anh thừa nhận anh lừa em kết hôn với Tô Ngưng là anh không đúng, nhưng em không thể thông cảm cho lập trường của anh một chút sao? Thân là tổng giám đốc tập đoàn Hoa thị anh có trách nhiệm với tập đoàn Hoa thị, em có thể thay đổi góc độ suy nghĩ cho anh được không?”
“Tôi rời đi không phải càng tốt à? Đối với tập đoàn Hoa thị của anh mà nói, vợ của anh không phải đã là sự giúp đỡ tốt nhất rồi ư? Hơn nữa vợ anh không phải là người tôi có thể động vào.”

Hoa Thần nắm chặt tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, chân thành nói:”Thiển Thiển, phải làm thế nào, mới có thể khiến em tin tưởng anh thêm một lần nữa.”

Tôi cười nhẹ thành tiếng:”Cách không phải là không có, nhưng phải xem anh có nguyện ý không đã.”

“Em nói đi.”

“Ly hôn với vợ anh.”

40 thoughts on “[NTBĐ]-Chương 155

  1. mình chỉ giành dc second tem thui huuuuuuuuuuuuuu hỏng chịu đâu.
    Cảm ơn nana nhiều, mỗi lần đọc là một lần hồi hộp. Hi vọng nana bỏ chút thời gian công sức cho mọi người dc giải trí. Thay mặt cho mọi người cảm ơn nana thiệt nhiều. Hôn nana một cái vào má đó🙂

  2. công nhận nana chăm thiệt….ngày nào cũng vào theo quán tính để xem có truyện mới ko…….
    mấy hnay ngày nào cũng có…..sướng dã man con ngan….
    hôn nana cái nào…chụt chụt

  3. That su cam on ban rat nhieu vi da danh thoi gian ,cong suc chu ke tien dien ,tien mang de dich truyen cho bon minh .Noi that cho doi de doc truyen cung la mot thu vui,nhung neu cho lau qua su hao huc va nem yeu thich se it lai dan. Ngay nao hay cung co the noi la hang gio minh deu ghe qua nha ban de cho chap moi nen that vui vi ban van luon nghi cho nhung nguoi cho doi de doc truyen nhu bon minh.Yeu ban nhat,yeu TT nhi *xin loi minh pot bang dien thoai nen khong co dau ,ban thong cam nhe (^3^)*

  4. Thanks Nana.Nàng thật chăm chỉ a .Nhờ vậy ta mới có truyện đọc liên tiếp.cảm giác thật tuyệt.
    Thiến Thiến đã đưa ra yêu cầu cho Hoa Thần rồi.Chỉ cần HT lựa chọn nữa thôi,
    Mình thích TT lúc này,rất cá tính.Chẳng ai muốn mình làm tình nhân cả.

  5. Thank nana nhiều! Mình rất khâm phục bạn nana quá giỏi và nhiệt tình chăm chỉ ko phụ lòng mọi người.Ai cũng đều mong mỏi sốt ruột đc đọc chap mới mỗi ngày…vui tuyệt lắm🙂

  6. sao mình ghét nam chính thế nhỉ… ah ah tức thật… gì àm đứng trên lập trường của hắn chứ, vậy hắn có từng nghĩ đến TT cảm thấy thế nào ko??? yêu phải hắn tỷ tỷ thật là nghiệt nghã mà

  7. Hoa Thần, HML giàu có, già 70t vẫn có thể lấy được con gái 18. TT có được bao nhiêu cái mùa xuân, cho nên mới nói đàn ông là động vật ích kỷ nhất

  8. Pingback: ! | Hot Sexy Funny

  9. Pingback: Koi's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s