[NTBĐ]-Chương 130

Chương 130: Tại sao em không chịu nghe lời anh?

 

Tôi không biết phải làm sao nhìn Hoa Thần.

Đầu lưỡi Hạ Mộc Lạo đã tiến sâu vào trong miệng tôi, hắn dường như không phát hiện ra anh.

Cho tới khi Hoa Thần bước vào:”Mộc Lạo, buông cô ấy ra.”

Cả người  Hạ Mộc Lạo cứng đờ, lập tức buông tôi ra.

Hoa Thần từng bước từng bước đi về phía chúng tôi, mỗi khi anh tiến thêm một bước, lòng tôi cũng run lên từng chút một, tại sao anh lại xuất hiện đúng vào lúc này. Anh đến sớm hơn một phút thì sẽ không nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ muộn hơn một phút thôi.

Hoa Thần đi đến trước mặt tôi, vươn tay về phía tôi, tôi còn chưa muốn đưa tay cho anh, anh đã nắm chặt lấy tay tôi, nhìn Hạ Mộc Lạo. Nói từng chữ từng chữ một:”Mộc Lạo, cậu là anh em của tôi. Mà cô ấy, là người phụ nữ của tôi.”

Nói xong, nắm tay tôi đi ra về phía cửa, cho tới khi tôi và Hoa Thần nghe thấy giọng nói của Hạ Mộc Lạo:”Thiển Thiển, em vẫn khăng khăng tiếp tục sao?”
Vẫn bước đi, tiếp tục tiến lên phía trước.

Tôi thực sự không biết nên nói cái gì, nhìn Hoa Thần tức giận ngút người, đột nhiên tôi lại muốn kể cho anh chuyện đem đó ở Mộ Phong, anh coi Hạ Mộc Lạo là anh em, nhưng Hạ Mộc Lạo lại gây ra chuyện không phải với anh.”Hoa Thần, em…”

Hoa Thần lạnh giọng nói:”Bây giờ đừng giải thích bất cứ cái gì, về rồi từ từ giải thích, anh có rất nhiều thời gian dành cho em.”

Tôi nhất thời không biết phải nói gì, lẳng lặng mặc anh nắm tay tôi đi. Hoa Thần dường như rất quen thuộc với Hạ gia. Anh nắm tay tôi đi qua một cái cổng nhỏ đến chỗ đỗ xe.

Anh mở cửa:”Lên xe.”

Tôi ngoan ngoãn lên xe, anh đóng sầm cửa xe lại.

Khi xe chuẩn bị rời khỏi Hạ gia, tôi quay đầu lại nhìn thoáng qua, Tô Ngưng mất mác nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.

Tô Ngưng, thực xin lỗi, thực xin lỗi. Tôi không muốn gây tổn thương cho chị, nhưng hiện tại tôi thích anh. Đối với tình yêu, tôi tin rằng đại đa số mọi người đều rất ích kỉ, hiện tại tôi thích anh nên đương nhiên sẽ không trả anh ấy lại cho chị, trừ phi anh xoay người rời đi trước, thực xin lỗi.

Dù rằng như thế, nhưng tôi vẫn không muốn tạo bất kì một ảnh hưởng xấu nào cho Hoa Thần, nhắm mắt lại, nhả ra một câu:”Hoa Thần, Tô Ngưng đang đợi anh, anh vẫn nên trở về đi.”

“Tạm thời mặc kệ.”

Tôi cười nhạo thành tiếng, Tô Ngưng yêu anh nhiều năm cũng không có một chút trọng lượng nào trong lòng anh. Nếu đã như thế, tôi còn có thể nói gì nữa đây.

Ước định nửa năm cũng đã đến, nếu anh không tìm được lí do, vậy tôi, chỉ có thể lựa chọn rời đi.

Tôi sẽ không bao giờ sụp đổ, trái tim đã đánh mất, tự mình sẽ tìm lại, cho dù phải mất vài năm, hay mười năm.

Không biết qua bao lâu, tiếng Hoa Thần truyền vào trong tai:”Xuống xe.” Tôi mở mắt ra, đã đến khu chung cư Tĩnh Hải.

Về tới 1303 anh lập tức đi vào phòng ngủ, còn tôi đi theo sau anh chờ xử lý.

Sau khi tôi đi vào phòng, anh khóa cửa lại, mở tủ quần áo ra, đưa cho tôi một bộ bình thường tôi rất thích mặc:”Thay ngay.”

Tôi cầm quần áo chuẩn bị mở cửa, lại nghe thấy anh nói:”Thay ngay tại đây.”

Được thôi, anh cũng không phải chưa từng thấy qua, thay ở trong này có gì khác đâu. Tôi bắt đầu thay quần áo dưới cái nhìn chăm chú của anh, đợi anh mở miệng.

Anh đi đến trước mặt tôi dùng mu bàn tay chà lên môi tôi mấy cái, sau đó ấn mạnh môi xuống, hôn càng lúc càng mãnh liệt. Tôi ôm lấy cổ anh tìm lại sự cân bằng.

Có lẽ anh tức giận là vì Hạ Mộc Lạo là anh em của anh, giống như Tô Ngưng nói Hạ Mộc Lạo là bạn của cô.

Không biết qua bao lâu, Hoa Thần mới buông ra:”Không phải anh đã nói với em bao nhiêu lần là phải tránh xa Hạ Mộc Lạo rồi à? Tại sao em không chịu nghe lời anh?”
Tôi cúi thấp đầu tránh ánh mắt anh, nhìn bộ lễ phục đang rơi ở trên sàn. Tại sao lại có thể như thế? Chỉ cần là những việc liên quan đến Hạ Mộc Lạo đều là lỗi của tôi, tất cả các chất vấn một mình tôi phải gánh chịu.

Cứ tưởng rằng trải qua nửa năm ở chung này, chúng tôi đều đã thay đổi. Nhưng xem ra bây giờ vẫn giống như lúc trước, tôi chỉ là một trong những người phụ nữ được anh bao dưỡng, chỉ là một thứ đồ chơi, chỉ thế mà thôi.

Thấy tôi không nói, anh không kìm nổi giận dữ:”Tô Thiển Thiển, cô muốn được lao vào vòng ôm ấp của thằng đàn ông khác nhanh như vậy?”
Tôi ngẩng đầu lên. Hoa Thần, sao anh lại có thể nói với em như vậy? Chỉ dựa vào một cái nhìn liền nhận định rằng em muốn lao vào vòng tay của Hạ Mộc Lạo sao? Cầm lấy túi, lướt qua anh, đi ra ngoài.

Hoa Thần nếu anh đã nói đến mức này rồi, tôi còn cần thiết phải giải thích sao? Anh đã cho rằng đó là tôi sai, vậy cứ cho đó là lỗi của tôi đi.

Mở cửa phòng ngủ ra, đứng ở cửa không quay đầu lại nói:”Nửa năm đã tới rồi, anh không có tư cách xúc phạm tôi như vậy, giữ lại những lời này mà nói cho tình nhân tiếp theo của anh nghe đi.”

Nói xong, đóng sầm cửa lại.

Đi tới phòng khách, thấy bảo mẫu nghi hoặc nhìn tôi:”Thiển Thiển, làm sao vậy? Có phải cãi nhau với Hoa tiên sinh không?”
Cố nặn ra một nụ cười an tâm:”Dì à, cháu phải về nhà đây, tạm biệt…”

Sau khi ra khỏi cửa, khóe mắt ươn ướt. Nửa năm trước tôi có thể chịu được sự xúc phạm của anh là bởi vì tôi không thèm để ý đến anh, còn bây giờ tôi cự tuyệt không muốn nghe những lời xúc phạm của anh là bởi vì tôi thích anh.

Anh không phân phải trái đổ tất cả tội lỗi lên đầu tôi, có nghĩ cho cảm nhận của tôi không? Vì Hạ Mộc Lạo là anh em của anh, cho nên tôi nhất định phải rời xa anh, vì sự đối đãi với tôi chỉ có xúc phạm.

Bây giờ tôi đã đi rồi,  anh muốn xúc phạm thì xúc phạm người khác đi, Tô Thiển Thiển tôi không muốn cả đời mình phải sống như thế, rời xa anh tôi vẫn có thể sống tốt. Tôi cũng không tin ai đã rời xa ai rồi sẽ không sống nổi.

Di động rung không ngừng, là Hoa Thần gọi tới, tôi tắt ngay lập tức.

Anh tiếp tục gọi tới, tôi lại tiếp tục cắt.

Hoa Thần, anh còn gì muốn nói nữa? Muốn tiếp tục xúc phạm tôi sao? Anh cho rằng tôi vẫn là Tô Thiển Thiển của nửa năm trước ư? Tôi sẽ không bao giờ ngốc nghếch như trước đây để mặc anh xúc phạm, ngu ngốc không biết tháo chạy.

Vừa mới đi ra khỏi khu chung cư Tĩnh Hải đã thấy một chiếc xe taxi. Tôi vươn tay ra ngăn lại.

Sau khi lên xe, di động vẫn không ngừng rung, tôi lại tắt máy, dùng hết sức nhấn xuống nút tắt.”Bác tài, đi khu Dụ Vi, phiền bác đi mau lên.”

Qua vài phút, nghe thấy bác tài nói:”Tiểu thư, phía sau có xe đang đuổi theo, cô nhìn xem có phải là bạn của cô không.”
Tôi quay đầu lại nhìn. Trái tim đột nhiên đau nhói. Hoa Thần đuổi theo, nhưng bây giờ đuổi theo còn có tác dụng sao?

Nửa năm đã qua, cho dù anh có đuổi theo cũng chẳng thể bù đắp được gì cả. Hít vào một hơi thật sâu, khó khăn nói ra một câu:”Bác tài, tôi không đi khu Dụ Vi nữa, bác cắt đuôi anh ta là được, tiền tôi sẽ trả gấp đôi.”

Nếu Hoa Thần đi theo đến khu Dụ Vi, vây tôi thực sự không biết phải làm sao, mẹ nhất định sẽ biết, hiện tại quan trọng nhất là phải cắt đuôi được anh ấy. Lúc khác tôi sẽ bắt xe trở về.

Tôi chỉ muốn bác tài đi nhanh hơn, lại quên mất rằng xe taxi chạy nhanh đến đâu cũng không thể sánh được với xe hơi.

Rất nhanh, Hoa Thần đã đuổi đến, anh lái xe chắn ngang đường phía trước, xe taxi không thể không dừng.

Đồng hồ tính phí trên xe taxi mới nhảy đến số 16, tôi lại ngẩng đầu lên lần nữa, Hoa Thần đã xuống xe, anh mở cửa xe taxi ra:”Thiển Thiển, anh có lời muốn nói với em.”

 

33 thoughts on “[NTBĐ]-Chương 130

  1. chap này gay cấn, không biết vì phải đụng xe mà TT mất trí nhớ không nhỉ? chap 130 rồi, tình hình Ht iu TT như vạy lại thành hôn với TN thì hơi quái! phải không Nana? Nàng xì poil chút đi
    **chụt chụt…sờ lung tung** 🙂

  2. Pingback: Koi's Blog

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s